Bài viết

Câu chuyện thời hoa lửa, Bác sĩ Đặng Thùy Trâm

Hà Nội21/08/2026Đinh Thị Thanh Hà (Đoàn trường Đại học Phạm Văn Đồng)2 lượt xem0 lượt chia sẻ

’CÂU CHUYỆN THỜI HOA LỬA’’ BÁC SĨ ĐẶNG THUỲ TRÂM

          Trong những năm tháng kháng chiến chống Mỹ cứu nước gian khổ, vùng đất Đức Phổ (Quảng Ngãi) không chỉ là tọa độ lửa hứng chịu hàng ngàn tấn bom đạn, mà còn là nơi ghi dấu chân và trái tim dũng cảm của nữ bác sĩ, liệt sĩ Đặng Thùy Trâm. Sinh ra ở Hà Nội trong một gia đình trí thức, chị gác lại tuổi thanh xuân êm đềm để xung phong vào chiến trường miền Nam. Kỷ vật vô giá mà chị để lại cho mai sau chính là hai cuốn nhật ký bìa bọc vải ni-lông – nơi lưu giữ từng nhịp đập tâm hồn của một người con gái Hà Nội giữa chiến trường khốc liệt.

        Tại bệnh xá huyện Đức Phổ, giữa tiếng bom rơi đạn nổ và sự thiếu thốn tột cùng về y tế, chị Thùy Trâm vừa là một người bác sĩ, vừa là người chị, người mẹ của hàng trăm thương bệnh binh. Chị từng viết những dòng nhật ký đầy xót xa khi nhìn đồng đội đau đớn: “Đời bác sĩ chiến trường sao mà lắm gian nan, nhưng cũng đầy kiêu hãnh!”.

Khi nguồn thuốc tê cạn kiệt, chị phải nén đau thương để mổ cho thương binh trong nước mắt, dùng tình thương và sự dịu dàng để xoa dịu vết thương thể xác lẫn tinh thần cho họ.

Khoảnh khắc đáng nhớ nhất là ngày 22 tháng 6 năm 1970. Trong một trận càn quét ác liệt của địch vào căn cứ bệnh xá, chị Đặng Thùy Trâm đã kiên cường một mình cầm súng bắn trả để bảo vệ cho các thương binh và đồng đội rút lui an toàn. Chị ngã xuống khi mới tròn 28 tuổi – độ tuổi đẹp nhất của đời người.

  Cuốn nhật ký của chị sau đó được một người lính Mỹ nhặt được, và chính tình yêu thương, lý tưởng sống cao đẹp trong từng trang viết đã ngăn anh ta không đốt nó đi, để rồi hơn 30 năm sau, cuốn nhật ký trở về với đất mẹ Việt Nam.

   Ngày nay,để tri ân và tưởng nhớ công ơn, sự hy sinh cao cả của người nữ bác sĩ anh hùng, Bệnh xá Đức Phổ năm xưa đã được chính quyền và nhân dân trân trọng đổi tên thành Bệnh xá Đặng Thùy Trâm (xã Phổ Cường, thị xã Đức Phổ).      

   Nơi đây không chỉ là công trình khám chữa bệnh cho nhân dân địa phương mà còn trở thành một địa chỉ đỏ, một không gian lưu giữ ký ức thiêng liêng để thế hệ trẻ đến dâng hương, thăm lại những kỷ vật và tri ân một thời hoa lửa.

Đứng trước tấm gương hy sinh của bác sĩ Đặng Thùy Trâm, thế hệ trẻ hôm nay không khỏi xúc động và tự hào. Lý tưởng “Đời người chỉ sống có một lần, phải sống sao cho khỏi xót xa hối ân...” mà chị theo đuổi chính là ngọn đuốc soi đường cho tuổi trẻ. Học tập và tiếp nối tinh thần ấy, chúng tôi hiểu rằng trách nhiệm của mình trong thời bình là cống hiến hết mình, sống có ước mơ và trách nhiệm để xây dựng quê hương, đất nước ngày càng giàu đẹp.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn