CÂU CHUYỆN THỜI HOA LỬA - Bác sĩ Nông học Lương Định Của
Lương Định Của là một trí thức yêu nước xuất chúng. Ông từng du học ở Nhật Bản, đạt học vị Tiến sĩ (Bác sĩ Nông học), có một cuộc sống đầy đủ, tương lai vô cùng rực rỡ tại xứ sở hoa anh đào. Nhưng tiếng gọi của quê hương đang kháng chiến đã hối thúc ông. Năm 1954, ông cùng người vợ Nhật Bản từ bỏ mọi vinh hoa, bế con nhỏ xuống tàu thủy, bí mật vượt biển về Việt Nam để cống hiến cho công cuộc xây dựng đất nước.


I. THÔNG TIN NHÂN VẬT
Họ và tên: Lương Định Của.
Năm sinh: 1920 - Năm mất: 1975.
Quê quán: Đại Ngãi, Sóc Trăng.
Danh hiệu: Anh hùng Lao động, Bác sĩ Nông học.
Sự kiện: Dùng hơi ấm cơ thể để ủ mầm giống lúa quý trong đêm mùa đông giá rét.
II. CÂU CHUYỆN LỊCH SỬ:
GIÁO SƯ NÔNG NGHIỆP VÀ HẠT LÚA Ủ BẰNG HƠI ẤM TRÁI TIM
Lương Định Của là một trí thức yêu nước xuất chúng. Ông từng du học ở Nhật Bản, đạt học vị Tiến sĩ (Bác sĩ Nông học), có một cuộc sống đầy đủ, tương lai vô cùng rực rỡ tại xứ sở hoa anh đào. Nhưng tiếng gọi của quê hương đang kháng chiến đã hối thúc ông. Năm 1954, ông cùng người vợ Nhật Bản từ bỏ mọi vinh hoa, bế con nhỏ xuống tàu thủy, bí mật vượt biển về Việt Nam để cống hiến cho công cuộc xây dựng đất nước.
Về đến miền Bắc, ông được giao nhiệm vụ nghiên cứu, lai tạo các giống lúa mới để giải quyết nạn đói cho nhân dân. Khác với những nhà khoa học chỉ ngồi trong phòng thí nghiệm máy lạnh, Bác sĩ Lương Định Của luôn xắn quần móng lợn, lội bùn bì bõm lội trên những thửa ruộng thí nghiệm. Ông làm việc bất kể ngày đêm, chọn lọc từng bông lúa khỏe mạnh nhất để cấy ghép.
Giai thoại cảm động nhất về ông diễn ra vào một mùa đông rét đậm, rét hại ở miền Bắc. Nhiệt độ xuống dưới 10 độ C, băng giá bao phủ khắp nơi. Ông đang lai tạo một giống lúa mới cực kỳ quý giá, chỉ có vài chục hạt giống. Nếu để ở ngoài phòng thí nghiệm không có máy sưởi, cái rét cắt da cắt thịt sẽ làm những hạt giống quý giá ấy chết cóng, bao nhiêu công sức sẽ đổ sông đổ biển.
Trong giây phút quyết định, Lương Định Của đã làm một việc mà chưa có một nhà khoa học nào trên thế giới từng làm. Ông cẩn thận bọc những hạt lúa giống vào một chiếc khăn tay mềm, nhét vào trong ngực áo, áp chặt vào làn da trần của mình. Đêm đến, ông lên giường đắp chăn dày, dùng chính hơi ấm từ thân nhiệt của cơ thể mình để ủ cho hạt lúa nảy mầm. Ông trằn trọc không dám ngủ say vì sợ nằm đè lên làm nát hạt giống. Suốt mấy ngày đêm ròng rã ấp ủ, cuối cùng, nhờ hơi ấm từ trái tim nhiệt huyết của vị giáo sư, những hạt lúa giống đã nứt nanh, đâm chồi xanh mướt, vượt qua mùa đông khắc nghiệt. Giống lúa ấy sau này được nhân rộng, mang lại những mùa màng bội thu cho bà con nông dân.
III. CẢM NHẬN CỦA TÁC GIẢ
Giáo sư Lương Định Của là tượng đài vĩ đại về sự cống hiến thầm lặng của giới trí thức cách mạng. Hình ảnh ông ủ hạt giống bằng chính thân nhiệt của mình là biểu tượng tuyệt đẹp của tình yêu khoa học gắn liền với tình thương nông dân nghèo. Ông dạy chúng ta rằng: Tri thức vĩ đại nhất là tri thức được gieo mầm từ trái tim, và khoa học chân chính phải luôn hướng về việc giải quyết những nỗi khổ của nhân dân.


