CÂU CHUYỆN THỜI HOA LỬA BẾ VĂN ĐÀN – KHI THÂN NGƯỜI HÓA ĐIỂM TỰA CHO LỊCH SỬ (12)
Tác giả: Quàng Văn Công
Đơn vị: K23 – CNTT, Trường Đại học Công nghệ thông tin và Truyền
thông
*LỜI NÓI ĐẦU
Lịch sử dân tộc Việt Nam được viết nên không chỉ bằng những chiến
thắng vang dội mà còn bằng cuộc đời và sự hy sinh của biết bao con
người bình dị. Trong những năm tháng kháng chiến chống thực dân
Pháp đầy gian khổ, có những người đã sống, chiến đấu và ngã xuống
để đất nước được trường tồn. Họ là những ngọn lửa thắp sáng tinh thần
yêu nước, là biểu tượng cho ý chí quật cường của dân tộc Việt Nam.
Đến với cuộc thi “Câu chuyện thời hoa lửa”, em lựa chọn viết về Anh
hùng Liệt sĩ Trần Can – người chiến sĩ đã cắm lá cờ “Quyết chiến Quyết
thắng” trên cứ điểm Him Lam trong Chiến dịch Điện Biên Phủ lịch sử.
Cuộc đời của ông không chỉ là câu chuyện về lòng dũng cảm mà còn là
hành trình của ý chí, khát vọng cống hiến và tinh thần sẵn sàng hy sinh
vì Tổ quốc.
Viết về Trần Can là hành trình để em hiểu hơn giá trị của hòa bình hôm
nay, đồng thời bày tỏ lòng biết ơn đối với những thế hệ cha anh đã ngã
xuống vì độc lập, tự do của dân tộc.
I. Từ miền quê xứ Nghệ đến khát vọng cầm súng cứu nước
2
Trần Can sinh năm 1931 tại xã Sơn Thành, huyện Yên Thành, tỉnh Nghệ
An. Mảnh đất miền Trung đầy nắng gió ấy từ lâu đã nổi tiếng với truyền
thống hiếu học, yêu nước và tinh thần bất khuất trước mọi khó khăn.
Tuổi thơ của Trần Can gắn liền với cuộc sống nghèo khó của người
nông dân dưới ách thống trị của thực dân phong kiến. Ngay từ nhỏ, ông
đã chứng kiến cảnh quê hương lầm than, người dân cơ cực. Chính
những điều ấy đã nuôi dưỡng trong ông lòng yêu nước và ý chí đấu
tranh giải phóng dân tộc.
Điều đặc biệt là Trần Can rất khao khát được trở thành người lính. Dù
sức khỏe không tốt, ông vẫn nhiều lần tình nguyện nhập ngũ. Ba lần
đầu đều không được chấp nhận, nhưng ông không từ bỏ. Đến lần thứ
tư, năm 1951, nguyện vọng của ông mới trở thành hiện thực.
II. Con đường người lính bắt đầu từ ý chí không khuất phục
Gia nhập quân đội, Trần Can được biên chế vào Trung đoàn 209, Đại
đoàn 312. Từ những ngày đầu trong quân ngũ, ông luôn thể hiện tinh
thần trách nhiệm, sự dũng cảm và ý chí vượt khó hiếm có.
Đồng đội nhớ về Trần Can như một người lính ít nói nhưng luôn xung
phong đi đầu trong mọi nhiệm vụ. Dù trong huấn luyện hay chiến đấu,
ông đều nỗ lực hoàn thành nhiệm vụ với tinh thần cao nhất.
Nhiều lần bị thương trong chiến đấu, Trần Can vẫn kiên quyết ở lại đơn
vị. Với ông, nhiệm vụ chiến đấu và sự an toàn của đồng đội luôn được
đặt lên trên lợi ích cá nhân.
III. Lửa đạn chiến trường và sự trưởng thành của một người chỉ
huy
Năm 1952, trong Chiến dịch Tây Bắc, Trần Can tham gia trận đánh ở
Bản Hoa. Khi tiểu đội bị thương vong nặng, ông chủ động tập hợp lực
lượng còn lại, tiếp tục xung phong tiêu diệt nhiều hỏa điểm của địch và
đánh thẳng vào sở chỉ huy đối phương.
Những trận chiến khốc liệt đã rèn luyện cho Trần Can bản lĩnh của một
người chỉ huy thực thụ. Ông không chỉ dũng cảm mà còn biết động viên
đồng đội, giữ vững tinh thần chiến đấu trong những hoàn cảnh khó khăn
nhất.
3
Chính những năm tháng ấy đã chuẩn bị cho ông bước vào trận quyết
chiến lớn nhất của cuộc kháng chiến chống thực dân Pháp – Chiến dịch
Điện Biên Phủ.
IV. Him Lam – nơi lá cờ chiến thắng tung bay giữa khói lửa
Tháng 3 năm 1954, quân ta mở màn Chiến dịch Điện Biên Phủ bằng
trận đánh vào cứ điểm Him Lam – một trong những vị trí phòng ngự
mạnh nhất của quân Pháp.
Đơn vị của Trần Can được giao nhiệm vụ tiêu diệt sở chỉ huy địch và
cắm lá cờ “Quyết chiến Quyết thắng” lên cứ điểm. Đây là nhiệm vụ đặc
biệt quan trọng bởi Him Lam được xem là cánh cửa bảo vệ trung tâm
Mường Thanh.
Khi trận đánh bắt đầu, hỏa lực địch bắn dữ dội. Dây thép gai chằng chịt,
lô cốt kiên cố và những loạt súng máy liên tục cản bước quân ta. Nhưng
Trần Can vẫn dẫn đầu tiểu đội xông lên phía trước.
Vượt qua các lớp phòng ngự dày đặc, ông cùng đồng đội tiến thẳng vào
trung tâm chỉ huy của địch. Trong khói lửa mịt mù, lá cờ “Quyết chiến
Quyết thắng” được Trần Can cắm lên cứ điểm Him Lam.
Khoảnh khắc ấy không chỉ đánh dấu chiến thắng của một trận đánh mà
còn mở đầu cho thắng lợi vang dội của toàn chiến dịch Điện Biên Phủ
sau này.
V. Người chiến sĩ chiến đấu đến hơi thở cuối cùng
Sau trận Him Lam, Trần Can tiếp tục cùng đơn vị tham gia nhiều trận
chiến ác liệt khác trong chiến dịch.
Dù nhiều lần bị thương, ông vẫn không rời trận địa. Tinh thần kiên
cường của ông đã trở thành nguồn động viên to lớn đối với đồng đội.
Ngày 7 tháng 5 năm 1954, trong những giờ phút cuối cùng của Chiến
dịch Điện Biên Phủ, Trần Can đã anh dũng hy sinh khi đang chỉ huy đơn
vị chiến đấu.
Ông ngã xuống đúng vào ngày quân ta giành thắng lợi hoàn toàn, khép
lại một trong những chiến công vĩ đại nhất của dân tộc Việt Nam trong
thế kỷ XX.
4
VI. Từ người lính bình dị đến biểu tượng anh hùng
Cuộc đời Trần Can không dài, nhưng những gì ông để lại thì còn mãi.
Ông là hiện thân của lớp thanh niên Việt Nam thời kháng chiến: yêu
nước, dũng cảm, giàu ý chí và sẵn sàng hy sinh vì độc lập dân tộc.
Những chiến công của ông góp phần làm nên chiến thắng Điện Biên
Phủ – chiến thắng “lừng lẫy năm châu, chấn động địa cầu”, buộc thực
dân Pháp phải ký Hiệp định Genève, chấm dứt chiến tranh ở Đông
Dương.
Năm 1956, Nhà nước truy tặng ông danh hiệu Anh hùng Lực lượng vũ
trang nhân dân.
VII. Dư âm lịch sử: Lá cờ vẫn bay trong lòng thế hệ trẻ
Hơn bảy mươi năm đã trôi qua kể từ ngày Trần Can ngã xuống, nhưng
hình ảnh người chiến sĩ cắm lá cờ chiến thắng trên cứ điểm Him Lam
vẫn sống mãi trong lòng dân tộc.
Lá cờ năm ấy không chỉ là dấu hiệu của một chiến thắng quân sự. Đó
còn là biểu tượng của niềm tin, ý chí và khát vọng độc lập của nhân dân
Việt Nam.
Mỗi lần nhắc đến Trần Can, chúng ta không chỉ nhớ đến một người anh
hùng mà còn nhớ đến trách nhiệm của thế hệ hôm nay trong việc xây
dựng và bảo vệ Tổ quốc.
VIII. Một lá cờ dựng giữa chiến trường, một tấm gương sống mãi
với non sông
Trong dòng chảy lịch sử dân tộc, có những con người trở thành biểu
tượng bởi những việc làm phi thường trong những thời khắc quyết định.
Trần Can là một con người như thế.
Ông đã dùng cả tuổi trẻ để chiến đấu cho độc lập dân tộc. Ông đã góp
phần đưa lá cờ chiến thắng tung bay trên cứ điểm Him Lam và chiến
đấu đến hơi thở cuối cùng cho ngày toàn thắng.
5
Ngày nay, khi sống trong hòa bình, chúng ta không phải đối mặt với bom
đạn như thế hệ cha anh. Nhưng chúng ta có trách nhiệm học tập, rèn
luyện và cống hiến để xứng đáng với sự hy sinh ấy.
Lịch sử không chỉ nằm trong sách vở. Lịch sử còn sống trong những
tấm gương như Trần Can – người chiến sĩ đã biến cuộc đời mình thành
một phần bất tử của dân tộc Việt Nam.



