Bài viết

CÂU CHUYỆN THỜI HOA LỬA: BẾN TẮC CÔ VÀ MẬT MÃ TRONG NHỮNG LÙM TRẮC TRẮC

Tiếp nối chiến công tại chi khu Thiện Giáo, câu chuyện ghi lại cuộc hội ngộ cảm động vào năm 2012 giữa cô gái điện đài Út Tám và người thương binh năm xưa — ông Nguyễn Văn Mười. Một chiếc tai nghe quân sự cũ bị nứt vỡ và vệt sẹo trên cổ tay đã khép lại hành trình đi tìm người đồng đội từng cứu sống cả một đại đội giữa vòng vây địch tại bến Tắc Cô.

Thái Nguyên17/09/2026Đoàn xã Hải Lựu (Đoàn xã Hải Lựu)2 lượt xem0 lượt chia sẻ

CÂU CHUYỆN THỜI HOA LỬA: BẾN TẮC CÔ VÀ MẬT MÃ TRONG NHỮNG LÙM TRẮC TRẮC

Nhân chứng lịch sử: Bà Trương Thị Tám (Bí danh: Út Tám) và Ông Nguyễn Văn Mười (Cựu chiến binh Tiểu đoàn 482, Quân khu 6; hiện sống tại Bình Thuận).

Mô tả câu chuyện: Tiếp nối chiến công tại chi khu Thiện Giáo, câu chuyện ghi lại cuộc hội ngộ cảm động vào năm 2012 giữa cô gái điện đài Út Tám và người thương binh năm xưa — ông Nguyễn Văn Mười. Một chiếc tai nghe quân sự cũ bị nứt vỡ và vệt sẹo trên cổ tay đã khép lại hành trình đi tìm người đồng đội từng cứu sống cả một đại đội giữa vòng vây địch tại bến Tắc Cô.

Nội dung chi tiết câu chuyện:

Sau chiến thắng Thiện Giáo năm 1972, Út Tám tiếp tục ôm máy vô tuyến theo chân các đơn vị chủ lực di chuyển sâu vào vùng núi Ma Lâm. Mùa thu năm 1973, trong một đợt càn quét lớn mang tên "Bình định ngầm", đại đội bộ binh thuộc Tiểu đoàn 482 bị địch phục kích và cô lập hoàn toàn tại khu vực bến Tắc Cô, bên dòng sông Quao.

Giữa vòng vây khép chặt của hai tiểu đoàn bảo an địch, liên lạc bị đứt gãy. Khi ấy, chiến sĩ trinh sát Nguyễn Văn Mười bị mảnh pháo găm vào đùi, nhận nhiệm vụ mở đường máu đưa chiếc đài 15W và Út Tám thoát khỏi dải bãi bồi trắc trắc để tìm vị trí phát sóng cấp cứu.

Dưới làn đạn rát mặt, ông Mười dùng chút sức tàn cõng Út Tám bò qua hàng rào gai mắt mèo. Khi đến được một lùm cây trắc trắc rậm rạp sát mép sông, ông Mười gục xuống vì mất máu. Trước khi mê đi, ông nắm chặt lấy cổ tay Út Tám, thều thào: "Sống... phải phát được tín hiệu... cứu anh em!".

Trong đêm tối mịt mùng, Út Tám một tay giữ gạc cầm máu cho đồng đội, một tay dồn hết sức lực còn lại để dựng ăng-ten ngụy trang. Cặp tai nghe quân sự bị mảnh đạn xước làm nứt một bên ốp nhựa, nhưng bà vẫn áp chặt vào tai, bình tĩnh phát đi tín hiệu cấp cứu khẩn cấp về Bộ chỉ huy Quân khu. Rạng sáng hôm sau, lực lượng tiếp viện kịp thời đến giải tỏa vòng vây, cứu sống hơn 40 chiến sĩ Tiểu đoàn 482. Nhưng trong sự hỗn loạn của cuộc rút quân, Út Tám và ông Mười thất lạc nhau từ đó.

Gần 40 năm sau, vào tháng 5 năm 2012, trong một đợt sinh hoạt truyền thống tại Phan Thiết, bà Út Tám mang theo chiếc tai nghe quân sự nứt vỡ — kỷ vật duy nhất bà còn giữ lại từ thời chiến.

Tại hội trường, một người lính già chống gậy đi từng bước khó khăn tiến lại gần gian trưng bày kỷ vật. Ông dừng lại rất lâu trước chiếc tai nghe cũ, đôi bàn tay run rẩy chạm vào vệt nứt trên lớp nhựa đen. Bà Út Tám tiến lại gần, bất giác nhìn thấy vệt sẹo dài hình vầng trăng khuyết trên cổ tay trái của ông — vệt sẹo do dây thép gai cứa phải đêm ở bến Tắc Cô năm nào.

"Anh Mười... Anh Mười Tiểu đoàn 482 phải không?" — Bà Út Tám thốt lên, giọng nghẹn ngào.

Ông Mười ngẩng đầu, mắt rấn rấn nước: "Cô gái điện đài dưới lùm trắc trắc năm ấy... Em vẫn còn giữ chiếc tai nghe này sao?"

Hai người lính già ôm lấy nhau giữa những giọt nước mắt nghẹn ngào của đồng đội. Chiếc tai nghe nứt vỡ năm xưa không chỉ là vật chứng cho một thời hoa lửa gian lao, mà còn là gạch nối thiêng liêng cho tình đồng chí bền chặt, sống mãi cùng thời gian.

Nhân chứng lịch sử: Bà Trương Thị Tám (Bí danh: Út Tám) và Ông Nguyễn Văn Mười (Cựu chiến binh Tiểu đoàn 482, Quân khu 6; hiện sống tại Bình Thuận).

Mô tả câu chuyện:

Tiếp nối chiến công tại chi khu Thiện Giáo, câu chuyện ghi lại cuộc hội ngộ cảm động vào năm 2012 giữa cô gái điện đài Út Tám và người thương binh năm xưa — ông Nguyễn Văn Mười. Một chiếc tai nghe quân sự cũ bị nứt vỡ và vệt sẹo trên cổ tay đã khép lại hành trình đi tìm người đồng đội từng cứu sống cả một đại đội giữa vòng vây địch tại bến Tắc Cô.

Nội dung chi tiết câu chuyện:

Sau chiến thắng Thiện Giáo năm 1972, Út Tám tiếp tục ôm máy vô tuyến theo chân các đơn vị chủ lực di chuyển sâu vào vùng núi Ma Lâm. Mùa thu năm 1973, trong một đợt càn quét lớn mang tên "Bình định ngầm", đại đội bộ binh thuộc Tiểu đoàn 482 bị địch phục kích và cô lập hoàn toàn tại khu vực bến Tắc Cô, bên dòng sông Quao.

Giữa vòng vây khép chặt của hai tiểu đoàn bảo an địch, liên lạc bị đứt gãy. Khi ấy, chiến sĩ trinh sát Nguyễn Văn Mười bị mảnh pháo găm vào đùi, nhận nhiệm vụ mở đường máu đưa chiếc đài 15W và Út Tám thoát khỏi dải bãi bồi trắc trắc để tìm vị trí phát sóng cấp cứu.

Dưới làn đạn rát mặt, ông Mười dùng chút sức tàn cõng Út Tám bò qua hàng rào gai mắt mèo. Khi đến được một lùm cây trắc trắc rậm rạp sát mép sông, ông Mười gục xuống vì mất máu. Trước khi mê đi, ông nắm chặt lấy cổ tay Út Tám, thều thào: "Sống... phải phát được tín hiệu... cứu anh em!".

Trong đêm tối mịt mùng, Út Tám một tay giữ gạc cầm máu cho đồng đội, một tay dồn hết sức lực còn lại để dựng ăng-ten ngụy trang. Cặp tai nghe quân sự bị mảnh đạn xước làm nứt một bên ốp nhựa, nhưng bà vẫn áp chặt vào tai, bình tĩnh phát đi tín hiệu cấp cứu khẩn cấp về Bộ chỉ huy Quân khu. Rạng sáng hôm sau, lực lượng tiếp viện kịp thời đến giải tỏa vòng vây, cứu sống hơn 40 chiến sĩ Tiểu đoàn 482. Nhưng trong sự hỗn loạn của cuộc rút quân, Út Tám và ông Mười thất lạc nhau từ đó.

Gần 40 năm sau, vào tháng 5 năm 2012, trong một đợt sinh hoạt truyền thống tại Phan Thiết, bà Út Tám mang theo chiếc tai nghe quân sự nứt vỡ — kỷ vật duy nhất bà còn giữ lại từ thời chiến.

Tại hội trường, một người lính già chống gậy đi từng bước khó khăn tiến lại gần gian trưng bày kỷ vật. Ông dừng lại rất lâu trước chiếc tai nghe cũ, đôi bàn tay run rẩy chạm vào vệt nứt trên lớp nhựa đen. Bà Út Tám tiến lại gần, bất giác nhìn thấy vệt sẹo dài hình vầng trăng khuyết trên cổ tay trái của ông — vệt sẹo do dây thép gai cứa phải đêm ở bến Tắc Cô năm nào.

"Anh Mười... Anh Mười Tiểu đoàn 482 phải không?" — Bà Út Tám thốt lên, giọng nghẹn ngào.

Ông Mười ngẩng đầu, mắt rấn rấn nước: "Cô gái điện đài dưới lùm trắc trắc năm ấy... Em vẫn còn giữ chiếc tai nghe này sao?"

Hai người lính già ôm lấy nhau giữa những giọt nước mắt nghẹn ngào của đồng đội. Chiếc tai nghe nứt vỡ năm xưa không chỉ là vật chứng cho một thời hoa lửa gian lao, mà còn là gạch nối thiêng liêng cho tình đồng chí bền chặt, sống mãi cù

ng thời gian.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn