Nhân chứng trực tiếp tham gia các sự kiện lịch sử

CÂU CHUYỆN THỜI HOA LỬA: BÌNH TONG NƯỚC CỦA TÌNH ĐỒNG CHÍ

Thanh Hóa13/08/2026Xã Cẩm Vân (Xã Cẩm Vân)3 lượt xem0 lượt chia sẻ

Mùa khô năm 1969, tại chiến trường Tây Nguyên nắng cháy, tiểu đội của chiến sĩ trẻ Văn Minh đang làm nhiệm vụ mở đường qua một vùng đồi trọc khắc nghiệt. Cái nắng như đổ lửa khiến bầu không khí đặc quánh lại, mồ hôi vã ra như tắm, và điều kinh khủng nhất đối với những người lính lúc bấy giờ chính là sự cạn kiệt của nguồn nước.

Trong ba lô của mỗi người lính chỉ còn sót lại vỏn vẹn một chiếc bình tông nhôm nhỏ. Suốt dọc hành quân dài từ sáng sớm đến xế chiều, dòng suối duy nhất trên bản đồ đã bị địch chiếm giữ hoặc bỏ thuốc độc, cả tiểu đội phải chịu cái khát cháy cổ, khô rát cả vòm họng. Bước chân của các anh bắt đầu lảo đảo trên con dốc cao.

Đến khi nghỉ chân dưới tán một cây cổ thụ khô cằn, Minh lấy chiếc bình tông của mình ra, khẽ lắc lắc. Chỉ còn lại ngụm nước nhỏ đáy bình. Cơn khát cuồn cuộn cào xé lồng ngực khiến Minh thèm thuồng muốn ngửa cổ uống cạn cho dịu lại. Nhưng khi anh đưa bình nước lên miệng, ánh mắt chợt dừng lại ở Toàn – cậu lính trẻ tân binh quê ở Nam Định đang nằm ngất lịm vì sốt rét và mất nước ở góc hầm. Môi Toàn khô nứt nẻ, trắng bệch, thỉnh thoảng lại thều thào gọi mẹ trong cơn mê sảng.

Không chút chần chừ, Minh hạ chiếc bình xuống, bước đến bên Toàn. Anh cẩn thận đỡ đầu đồng đội dậy, vặn nắp bình tông rồi nhẹ nhàng nhỏ từng giọt nước mát hiếm hoi vào đôi môi khô khốc của Toàn.

Toàn từ từ mở mắt, cảm nhận được sự mát lành thấm vào cổ họng, nhìn thấy chiếc bình tông nước đang cạn dần trên tay người tiểu đội trưởng. Cậu lấy chút sức lực thều thào đẩy nhẹ: "Anh... anh uống đi, em không sao đâu... Anh còn phải chỉ huy anh em đi tiếp...".

Minh mỉm cười, giọng khàn đặc vì khát nhưng vô cùng kiên định: "Anh còn khỏe chán! Cứ uống đi, em phải khỏe lại để cùng anh đi đến cuối con đường chứ". Nghe vậy, đôi mắt Toàn rưng rưng ngấn lệ, cảm nhận dòng nước mát lành không chỉ cứu sống cơ thể mà còn sưởi ấm cả tâm hồn giữa chốn chiến trường lạnh lẽo, chết chóc.

Nhờ có ngụm nước nghĩa tình ấy cùng sự dìu dắt của đồng đội, Toàn đã vượt qua cơn bạo bệnh để tiếp tục chiến đấu. Hòa bình lập lại, cả Minh và Toàn đều may mắn trở về quê hương. Chiếc bình tông nhôm móp méo, trầy xước năm nào được Minh giữ gìn như một bảo vật vô giá trong nhà. Mỗi lần gặp mặt nhau trong những buổi sum họp cựu chiến binh, họ lại lấy chiếc bình tông cũ ra ngắm nghía, nhắc nhớ về một thời hoa lửa thiêng liêng – nơi tình đồng chí, đồng đội đã biến những điều không thể thành có thể, cùng nhau vượt qua giông bão cuộc đời.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn