CÂU CHUYỆN THỜI HOA LỬA: BỘ QUẦN ÁO VÁ LẠNH MIỀN BẮC GỬI VÀO NAM
Mùa đông năm 1971, tại một điểm cao lộng gió ở dãy Trường Sơn hùng vĩ, chiến sĩ vận tải Nguyễn Văn Thắng cùng tiểu đội đang tất bật chuẩn bị đón những chuyến xe chở hàng tiếp viện từ hậu phương ra mặt trận. Giữa cái lạnh cắt da cắt thịt của đại ngàn, những bộ quần áo trận mỏng manh, sờn rách sau những tháng ngày hành quân dầm mưa dãi nắng không đủ để giữ ấm cơ thể. Sốt rét và những cơn gió lùa qua vách hầm khiến anh em co ro, run lẩy bẩy.
Chiều hôm ấy, một chuyến xe tải chở hàng hậu phương từ miền Bắc vừa cập bến. Ngoài đạn dược và lương thực, các anh bất ngờ nhận được những bao tải vải đựng đầy quần áo ấm, khăn len do chính tay phụ nữ và học sinh các hợp tác xã ở hậu phương gửi gắm ra chiến trường.
Thắng mở một chiếc bọc vải thô, bên trong là một chiếc áo len màu xanh đậm đã cũ nhưng được giặt giũ rất sạch sẽ. Điều đặc biệt nhất khiến Thắng và đồng đội nghẹn ngào chính là ở phần cùi chỏ và cổ tay áo, có những miếng vá hình ngôi sao năm cánh được khâu bằng những đường chỉ đỏ vô cùng tỉ mỉ, khéo léo.
Kèm theo chiếc áo là một mảnh giấy nhỏ nhăn nheo được kẹp chặt trong túi áo, với dòng chữ nắn nót của một cô học sinh phổ thông ngoài Bắc: "Gửi các anh bộ đội ở chiến trường miền Nam. Cháu khâu thêm những miếng vá này để áo bền hơn, chúc các anh luôn mạnh khỏe, đánh giặc giỏi và sớm ngày chiến thắng trở về với gia đình!".
Cầm chiếc áo trên tay, Thắng cảm thấy một nguồn ấm áp lan tỏa từ lồng ngực, xua tan đi cái lạnh thấu xương của núi rừng. Anh mặc chiếc áo ấy lên người, cảm nhận rõ ràng hơi ấm của tình quân dân, của hậu phương hướng về tiền tuyến lớn. Miếng vá hình ngôi sao đỏ trên tay áo như một thứ bùa hộ mệnh thiêng liêng, tiếp thêm cho anh và đồng đội sức mạnh tinh thần to lớn để vượt qua mọi gian lao, thử thách.
Hòa bình lập lại, Thắng là một trong những người may mắn trở về quê hương với trọn vẹn vóc hình, dẫu trên vai vẫn hằn in dấu vết của những năm tháng gian khổ. Chiếc áo len cũ với những đường kim mũi chỉ vá hình ngôi sao năm cánh năm ấy được ông cất giữ như một báu vật linh thiêng trong chiếc rương gỗ ở góc nhà. Mỗi khi mùa đông về, nhìn lại kỷ vật cũ, ông lại rưng rưng nhớ về một thời hoa lửa hào hùng – nơi tình yêu thương và sự đùm bọc của nhân dân đã trở thành bức tường thành vững chắc giúp dân tộc đi đến ngày toàn thắng.



