CÂU CHUYỆN THỜI HOA LỬA – BỜ VAI THÉP CỦA NGƯỜI ANH HÙNG BẾ VĂN ĐÀN;
Trong chiều dài hàng ngàn năm lịch sử dựng nước và giữ nước, có những trang sử được viết bằng mực, nhưng cũng có những trang sử phải đánh đổi bằng rất nhiều máu và nước mắt của tuổi trẻ. Ký ức về những năm tháng kháng chiến oanh liệt vẫn luôn vang vọng qua cụm từ: "Thời hoa lửa". Đó là thời đại mà những thanh niên sẵn sàng gác lại những hoài bão cá nhân, từ biệt nếp nhà yên ả để bước ra tiền tuyến. Nhắc đến giai đoạn rực lửa ấy, trái tim mỗi người Việt Nam lại thổn thức khi nhớ về chiến trường Đ
Trong chiều dài hàng ngàn năm lịch sử dựng nước và giữ nước, có những trang sử được viết bằng mực, nhưng cũng có những trang sử phải đánh đổi bằng rất nhiều máu và nước mắt của tuổi trẻ. Ký ức về những năm tháng kháng chiến oanh liệt vẫn luôn vang vọng qua cụm từ: "Thời hoa lửa". Đó là thời đại mà những thanh niên sẵn sàng gác lại những hoài bão cá nhân, từ biệt nếp nhà yên ả để bước ra tiền tuyến. Nhắc đến giai đoạn rực lửa ấy, trái tim mỗi người Việt Nam lại thổn thức khi nhớ về chiến trường Điện Biên Phủ năm 1953, nhớ về người con ưu tú của núi rừng Tây Bắc – liệt sĩ Bế Văn Đàn. Hành động lấy thân mình làm giá súng của anh không chỉ là một chiến công, mà đã trở thành một tượng đài vĩnh cửu về đức hy sinh tột cùng vì Tổ quốc.
Sinh ra và lớn lên giữa núi rừng Cao Bằng, chàng thanh niên dân tộc Tày sớm thấu hiểu nỗi nhọc nhằn của người dân mất nước dưới gót giày xâm lược. Mang trong mình tình yêu quê hương nồng nàn, anh đã không chọn sự an yên nơi bản làng mà quyết tâm lên đường nhập ngũ. Người lính trẻ ấy bước vào hàng ngũ Vệ quốc đoàn với một trái tim vô tư lự, mang theo sự chất phác của đại ngàn hòa cùng lý tưởng cách mạng kiên trung. Trong suốt những năm tháng quân ngũ, dẫu muôn vàn gian khổ, "đóa hoa" thanh xuân trong anh vẫn luôn rạng rỡ nụ cười kiên cường, bám trụ qua từng trận càn khốc liệt.
Nhưng thử thách nghiệt ngã nhất, cũng là nơi vầng hào quang của chủ nghĩa anh hùng chói lọi nhất, đã gõ cửa vào một ngày đông giá rét tại thung lũng Mường Pồn. Khói bom mịt mù đan xen cùng cái lạnh cắt da cắt thịt, quân địch ồ ạt phản kích hòng phá vỡ phòng tuyến của ta. Giữa thế trận giằng co, khẩu trung liên - hỏa lực quan trọng nhất - lại bị vô hiệu hóa bởi địa hình trũng thấp, không có điểm tựa để bao quát mục tiêu. Trong khoảnh khắc ngàn cân treo sợi tóc, khi ranh giới sinh tử chỉ mỏng như một ánh nhìn, Bế Văn Đàn đã có một quyết định lay động đất trời. Bất chấp làn đạn đan chéo nghẹt thở, anh dũng mãnh lao lên tiền tuyến, quỳ gập người xuống và dùng chính bờ vai đẫm máu của mình làm bệ đỡ.
"Kẻ thù trước mặt, đồng chí có thương tôi thì bắn chết chúng nó đi!" - tiếng thét đanh thép ấy xé toạc âm thanh của bom đạn, thúc giục đồng đội xiết cò. Lưới đạn rít lên quét sạch đội hình quân thù, nhưng sức giật kinh hoàng của vũ khí cùng hỏa lực ác liệt của địch cũng đã vĩnh viễn mang người lính trẻ tuổi hai mươi hai vào lòng đất mẹ.
Sự ngã xuống của Bế Văn Đàn tuyệt nhiên không mang âm hưởng bi lụy. Bờ vai vững chãi ấy không chỉ nâng đỡ sức nặng của một khẩu súng, mà còn gánh vác cả niềm tin, sinh mạng của đồng đội và khát vọng tự do của cả một dân tộc đang vươn mình đứng dậy. Máu của anh thấm vào đất mẹ, trở thành mồi lửa thiêng thổi bùng khí thế quyết chiến quyết thắng, góp phần làm nên một Điện Biên "lừng lẫy năm châu, chấn động địa cầu". Hình ảnh anh kiên định đón nhận hy sinh mãi mãi là bản anh hùng cađẹp nhất về lý tưởng hiến dâng.

