Bài viết

CÂU CHUYỆN THỜI HOA LỬA BÔNG HOA ĐỎ TRÊN ĐẤT CẦN GIUỘC “NGUYỄN THỊ BẢY”

Tây Ninh13/05/2026Trần Thị Ngọc Trâm (Chi Đoàn: Trường THCS Tân Chánh)3 lượt xem0 lượt chia sẻ

Giữa những năm tháng đen tối của dân tộc, khi đất nước còn chìm trong xiềng xích, trên mảnh đất Cần Giuộc đã nở lên một “bông hoa đỏ” rực rỡ – đó là Nguyễn Thị Bảy.

Sinh ra trong nghèo khó, sớm chịu nhiều mất mát, nhưng chính hoàn cảnh ấy đã hun đúc trong chị một ý chí mạnh mẽ. Từ một cô gái nông thôn, chị sớm giác ngộ cách mạng, tham gia hoạt động bí mật, trở thành người chiến sĩ kiên trung của Đảng.

Những năm 1930, phong trào cách mạng dâng cao. Chị Bảy không quản hiểm nguy, vừa lao động, vừa hoạt động bí mật, gây dựng cơ sở cách mạng. Chị sống gần dân, hiểu dân, dựa vào dân để hoạt động. Chính điều đó giúp chị nhanh chóng trưởng thành, trở thành một cán bộ nòng cốt ở địa phương.

Khi cuộc khởi nghĩa Nam Kỳ bùng nổ năm 1940, dưới sự lãnh đạo của chị, phong trào ở Cần Giuộc diễn ra mạnh mẽ. Nhân dân nổi dậy phá tề, trừ gian, làm tê liệt nhiều bộ máy của địch. Nhưng do điều kiện chưa chín muồi, cuộc khởi nghĩa bị đàn áp đẫm máu.

Kẻ thù điên cuồng truy bắt những người cộng sản. Trong một lần công tác, chị bị địch bắt. Chúng dùng mọi cực hình tra tấn hòng buộc chị khai báo. Nhưng trước roi vọt, trước cái chết cận kề, chị vẫn kiên cường, một lòng son sắt với cách mạng.

Tại nhà tù, mỗi lần bị tra khảo, chị đều nhìn thẳng vào kẻ thù, dõng dạc nói:
“Chúng bay là bọn cướp nước và bán nước! Chúng tao là những người cộng sản, có nhiệm vụ giành lại độc lập cho dân tộc!”

Không khuất phục được ý chí của chị, thực dân Pháp kết án tử hình.

Ngày 18 tháng 5 năm 1941, tại sân banh Cần Giuộc, chị bị đưa ra pháp trường cùng các đồng chí. Giữa vòng vây súng ống, chị vẫn bình tĩnh bước đi, ánh mắt hướng về phía nhân dân. Trên môi chị nở một nụ cười – nụ cười của niềm tin, của người đã chọn con đường không hối tiếc.

Trước giờ phút hy sinh, chị nói như gửi lại cả cuộc đời mình:
Tao không còn gia đình, tao chỉ muốn nhắn nhủ đồng bào tao đòi lại lợi quyền!

Chị từ chối bịt mắt. Chị muốn nhìn quê hương lần cuối.

Rồi tiếng hô vang lên, mạnh mẽ, dội vào không gian:
Đả đảo đế quốc Pháp!
Đảng Cộng sản Đông Dương muôn năm!

Tiếng súng vang lên…


Nhưng cũng từ đó, một “bông hoa đỏ” đã nở mãi trong lòng nhân dân.

Sự hy sinh của Nguyễn Thị Bảy không chỉ là mất mát, mà còn là ngọn lửa thắp sáng tinh thần đấu tranh của biết bao thế hệ. Từ mảnh đất Long An, ngọn lửa ấy lan tỏa, hun đúc nên truyền thống “trung dũng kiên cường” của quê hương.

Hôm nay, trong hòa bình, chúng ta không còn nghe tiếng súng, nhưng câu chuyện về chị vẫn vang vọng như lời nhắc nhở:

Hãy sống xứng đáng với những người đã ngã xuống.

Hãy giữ trong tim mình một “bông hoa đỏ” – đó là lý tưởng, là trách nhiệm, là khát vọng cống hiến cho Tổ quốc.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn
CÂU CHUYỆN THỜI HOA LỬA BÔNG HOA ĐỎ TRÊN ĐẤT CẦN GIUỘC “NGUYỄN THỊ BẢY” | Câu chuyện thời hoa lửa