Khác

CÂU CHUYỆN THỜI HOA LỬA BÔNG HOA LỬA BÊN DÒNG SÔNG VĂN ÚC

Bùi Thu Nội

Hải Phòng10/03/2026Ngô Thị Xoan (Đoàn xã Tiên Minh)2 lượt xem0 lượt chia sẻ

Tiên Minh những năm tháng ấy, đất trời rực lửa chiến tranh. Bom đạn kẻ thù cày xới mảnh đất ven biển này không biết bao nhiêu lần. Nhưng kỳ lạ thay, giữa sự tàn khốc ấy, tinh thần người Tiên Minh vẫn xanh tươi như cây sú, cây vẹt bám chặt vào lòng đất mặn. Trong những người con ưu tú của quê hương, có chị Bùi Thu Nội. Chị Nội khi ấy tuổi vừa đôi mươi. Dáng người chị thon nhỏ, nhanh nhẹn, đậm chất con gái vùng sông nước. Đôi mắt chị rất sáng, luôn nhìn thẳng với vẻ kiên định lạ thường. Sinh ra và lớn lên trong cảnh nước mất nhà tan, dòng máu yêu nước chảy rần rật trong người chị. Chị tham gia lực lượng du kích địa phương. Ban ngày, chị cùng bà con tăng gia sản xuất, bám đất bám làng. Đôi tay quen cấy lúa cũng quen cả cầm súng. Ban đêm, chị khoác súng đi tuần tra, canh gác những con đê, những bến sông, giữ cho giấc ngủ của trẻ thơ được yên bình.

Dòng sông Văn Úc chảy qua quê hương gắn liền với tuổi thơ chị. Con sông hiền hòa cung cấp tôm cá, nhưng cũng đầy dữ dội vào mùa nước lũ. Chị Nội yêu con sông ấy như yêu chính mạng sống của mình.

Đó là một buổi chiều hè oi ả. Cái nắng tháng Sáu như đổ lửa xuống mặt đất. Không khí ngột ngạt, oi bức. Tiếng máy bay địch quần thảo xa xa vừa dứt. Cả làng quê tạm trở lại vẻ yên tĩnh vốn có. Chị Nội vừa hoàn thành nhiệm vụ tuần tra. Chị đi bộ dọc theo triền đê sông Văn Úc để trở về đơn vị. Gió sông thổi vào lồng lộng, làm bay bay tà áo bà ba sờn vai. Lòng chị đang nghĩ về những trận đánh sắp tới, về ngày quê hương sạch bóng quân thù. Bỗng nhiên. “Cứu! Cứu với! Có ai không...”Tiếng kêu thất thanh xé toạc không gian yên tĩnh. Tiếng kêu non nớt, hoảng loạn vọng lên từ phía mép sông. Chị Nội giật mình, phóng tầm mắt nhìn xuống. Tim chị thắt lại. Dưới dòng nước đang chảy xiết, một em nhỏ đang chới với. Cái đầu nhỏ xíu cứ nhấp nhô, hai tay đập nước loạn xạ trong tuyệt vọng. Có lẽ em bé ra bờ sông chơi và bị trượt chân. Mùa này nước sông Văn Úc đang lên. Dòng chảy cuồn cuộn, đục ngầu phù sa, tạo thành những xoáy nước chết người. Em bé đang bị dòng nước cuốn ra xa bờ dần. Chỉ vài giây nữa thôi, dòng sông sẽ nuốt chửng sinh linh bé nhỏ ấy. Không một giây suy nghĩ. Không một chút đắn đo. Bản năng của một người chị, trách nhiệm của một người chiến sĩ bảo vệ nhân dân trỗi dậy mãnh liệt. Chị Nội vứt vội chiếc nón lá và cây súng trên tay xuống bờ cỏ. Chị lao mình xuống dòng sông dữ. Cú nhảy dứt khoát mang theo cả bầu nhiệt huyết của tuổi trẻ. Nước sông lạnh buốt và mạnh hơn chị tưởng. Dòng chảy xiết như muốn quật ngã người con gái nhỏ bé. Sóng đánh tấp vào mặt, vào mũi khiến chị ngạt thở. Nhưng đôi mắt chị vẫn dán chặt vào chiếc áo nhỏ đang chìm dần phía trước. Chị Nội dồn hết sức bình sinh, bơi sải thật nhanh, cắt ngang dòng nước lũ. “Cố lên! Chị đến đây!” – Chị thầm hét lên trong đầu.

Chị tiếp cận được em bé. Em bé lúc này đã kiệt sức, hoảng loạn tột độ, theo bản năng bám chặt lấy chị, làm cả hai cùng chìm xuống. Chị Nội bình tĩnh, nín thở, dùng kỹ năng bơi lội của mình để nâng đầu em bé lên khỏi mặt nước. Chị một tay dìu em, một tay quạt nước, cố gắng bơi ngược dòng vào bờ. Cuộc vật lộn giữa sự sống và cái chết diễn ra gay cấn từng giây. Sức lực của chị dần cạn kiệt. Chiếc áo ướt sũng nặng trịch kéo chị xuống. Những xoáy nước ác hiểm cứ lôi chị ra xa. Bờ sông chỉ còn cách một đoạn ngắn mà sao xa vời vợi. Trên bờ, một vài người dân đi làm đồng về nghe tiếng động đã chạy tới. Họ hốt hoảng tri hô tìm cách cứu giúp. Ở dưới nước, chị Nội biết mình không còn trụ được lâu nữa. Chị nhìn em bé trong tay, đôi mắt ngây thơ đang nhắm nghiền vì sợ hãi. “Phải cứu đứa bé!” – Đó là ý nghĩ duy nhất còn lại. Bằng chút sức tàn cuối cùng, chị Nội gom hết sinh lực, rướn người lên, dùng cả hai tay đẩy mạnh em bé về phía những người dân đang lội ra ứng cứu.“Đón lấy em!” Người dân kịp thời túm được tay em bé và kéo lên bờ an toàn. Em bé thoát chết trong gang tấc. Nhưng cú đẩy cuối cùng ấy đã rút cạn sinh lực của chị Nội. Chị không còn sức để chống chọi với dòng nước lũ. Thân thể nhỏ bé của người nữ du kích kiên cường từ từ chìm xuống lòng sông Văn Úc. Chị đã vĩnh viễn nằm lại nơi dòng sông quê mẹ, khi tuổi đời mới chỉ đôi mươi.

Chị Bùi Thu Nội đã ra đi, nhưng hình ảnh người con gái quê Tiên Minh quả cảm lao mình xuống dòng nước lũ cứu người đã trở thành bất tử. Sự hy sinh của chị không diễn ra trong tiếng súng trận mạc, nhưng nó vẫn bi tráng và cao cả vô ngùng. Đó là biểu tượng đẹp đẽ nhất của tình yêu thương con người, của đức hy sinh cao cả.

Chị chính là một “Bông hoa lửa” đích thực của thời đại ấy – một bông hoa cháy sáng giữa đời thường, sẵn sàng lụi tàn để nhường sự sống cho mầm non tương lai. Tên tuổi chị mãi mãi khắc ghi trong lòng người dân Tiên Minh và trang sử vàng của quê hương.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn