CÂU CHUYỆN THỜI HOA LỬA - BỮA CƠM MÃI KHÔNG QUÊN
Giữa không gian xanh mát của Dinh Độc Lập hôm nay, dòng người tản bộ trong yên bình, khó ai có thể hình dung nơi đây từng rung chuyển bởi bước chân của lịch sử. Nhưng với ông Cao Xuân Đông, ở xã Cẩm Đoài (Cẩm Giàng), mỗi bước chân trong khuôn viên dinh đều chạm vào ký ức không thể phai mờ của ngày 30/4/1975.

Ông dừng lại, chỉ tay về một gốc cây lớn phía bên phải Dinh Độc Lập, giọng chậm rãi mà xúc động:
“Trưa 30/4, chúng tôi bắc bếp nấu cơm ngay dưới gốc cây này. Nấu vội, ăn vội, nhưng đó là bữa cơm ngon nhất của người lính – bữa cơm của hòa bình, của ngày đất nước thống nhất.”
Ngày ấy, ông Đông là Đại đội trưởng Đại đội 12, Tiểu đoàn 3, Trung đoàn 141, Sư đoàn 7, Quân đoàn 4. Trong Chiến dịch Hồ Chí Minh lịch sử, Sư đoàn 7 được giao nhiệm vụ ở hướng tiến công chủ yếu của Quân đoàn 4, đánh thẳng vào hướng Đông, đập tan “cánh cửa thép Xuân Lộc” – tuyến phòng thủ được coi là mạnh nhất của địch bảo vệ Sài Gòn.
Khoảng 10 giờ sáng ngày 30/4/1975, đơn vị của ông Đông xuất phát từ Biên Hòa, vượt qua cầu Sài Gòn, tiến thẳng về Dinh Độc Lập. Trên tuyến đường ấy, địch vẫn chưa đầu hàng, còn tổ chức chốt chặn và chống trả quyết liệt. Đạn vẫn nổ, khói vẫn bốc lên, nhưng khí thế tiến công của bộ đội ta như triều dâng không gì ngăn nổi.
“Nhờ có sự hiệp đồng, hỗ trợ của các mũi tiến công khác, chúng tôi vẫn tiến thẳng,” ông Đông kể. “Lúc ấy chỉ có một suy nghĩ: phải nhanh, phải dứt điểm, không để chiến tranh kéo dài thêm một phút nào nữa.”
Khi vào tới Dinh Độc Lập, giữa những giờ phút căng thẳng cuối cùng của cuộc chiến, ông Đông nhanh chóng phân công anh em chốt gác xung quanh dinh, bảo đảm an toàn tuyệt đối. Rồi ngay dưới gốc cây ấy, những người lính vừa đi qua mưa bom bão đạn bắc bếp nấu cơm. Không mâm cao cỗ đầy, không đủ món, chỉ là bữa cơm vội vàng, nhưng đó là bữa cơm đầu tiên của hòa bình, bữa cơm không còn nghe tiếng súng.
Kể rành rọt về những trận đánh lớn trong Tổng tiến công và nổi dậy mùa Xuân 1975, ông Đông chợt trầm xuống. Bởi trong chiến thắng trọn vẹn ấy là những mất mát không gì bù đắp nổi. Rất nhiều đồng đội đã cùng ông sát cánh chiến đấu, đã ngã xuống ngay trước “ngưỡng cửa” ngày đất nước thống nhất.
Ông lặng nhìn Dinh Độc Lập, nhìn thành phố mang tên Bác hôm nay đang vươn mình mạnh mẽ, giọng nghẹn lại:
“Được đứng ở đây, được chứng kiến TP Hồ Chí Minh phát triển, tôi thấy rất mừng, rất may mắn. Nhưng để có được ngày hôm nay, hàng nghìn đồng đội của tôi trong Sư đoàn 7 đã mãi mãi không trở về.”
Chiến tranh đã lùi xa, nhưng với những người lính như Cao Xuân Đông, ký ức ngày 30/4/1975 sẽ còn sống mãi. Gốc cây trong Dinh Độc Lập vẫn đứng đó, lặng lẽ che bóng mát, như một nhân chứng của lịch sử – nhắc nhở rằng hòa bình hôm nay được đánh đổi bằng máu xương của bao thế hệ.
Và bởi thế, có những điều mãi không quên.



