Anh hùng Lực lượng vũ trang

Câu chuyện thời hoa lửa – Bức thư chưa kịp gửi

Trong những năm chiến tranh, những bức thư từ hậu phương gửi ra tiền tuyến là nguồn động viên lớn lao đối với người lính. Có những bức thư đi qua hàng nghìn cây số, vượt rừng, vượt suối, qua tay biết bao người mới đến được nơi cần đến

Thái Nguyên13/03/2026K22 Kinh tế1 Khoa Kinh tế số (TRƯỜNG ĐẠI HỌC KINH TÊ VÀ QUẢN TRỊ KINH DOANH)2 lượt xem0 lượt chia sẻ

Trong những năm chiến tranh, những bức thư từ hậu phương gửi ra tiền tuyến là nguồn động viên lớn lao đối với người lính. Có những bức thư đi qua hàng nghìn cây số, vượt rừng, vượt suối, qua tay biết bao người mới đến được nơi cần đến.

Một cựu chiến sĩ trong đơn vị kể rằng, năm ấy anh còn rất trẻ, vừa vào chiến trường chưa lâu. Một buổi chiều, đơn vị nhận được túi thư từ hậu phương gửi vào.

Ai cũng háo hức tìm tên mình trong những phong thư nhỏ.

Có người cười, có người lặng lẽ đọc đi đọc lại từng dòng chữ quen thuộc. Nhưng cũng có người chờ mãi mà vẫn không thấy tên mình.

Trong số đó có một anh lính trẻ tên Hòa.

Anh cầm trên tay một phong thư đã nhàu nát, nhưng không phải thư của anh. Đó là bức thư của một người đồng đội đã hy sinh trong một trận đánh trước đó vài ngày.

Người gửi là mẹ của anh ấy.

Trong thư, bà viết rất giản dị:

“Mẹ ở nhà vẫn khỏe. Con cố gắng giữ gìn sức khỏe, khi nào hết giặc thì về với mẹ…”

Hòa đọc xong bức thư mà lặng người. Anh gấp lại thật cẩn thận rồi đặt vào túi áo ngực của mình.

Tối hôm đó, bên bếp lửa nhỏ, anh nói với mọi người:

“Mai mình sẽ giữ bức thư này. Sau này hòa bình, mình sẽ tìm cách mang về cho mẹ anh ấy.”

Không ai nói gì thêm, nhưng ai cũng hiểu.

Bức thư ấy không còn là một lá thư bình thường nữa. Nó trở thành lời nhắn gửi của hậu phương, của tình mẹ, của những ước mong giản dị mà chiến tranh đã dang dở.

Nhiều năm sau khi đất nước hòa bình, Hòa thật sự đã tìm về quê của người đồng đội cũ. Anh trao lại bức thư cho người mẹ già.

Bà cầm bức thư run run, nước mắt rơi xuống trang giấy đã ố màu thời gian.

Trong khoảnh khắc ấy, dường như cả một chặng đường chiến tranh lại hiện về — với những con người bình dị, những hy sinh thầm lặng và những tình cảm sâu nặng không bao giờ phai.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn