Bài viết

CÂU CHUYỆN THỜI HOA LỬA: BỨC THƯ DƯỚI HẦM CHỮ A

Ninh Bình12/05/2026Trần Thị Ngọc Mai (XÃ BÌNH GIANG)2 lượt xem0 lượt chia sẻ


CÂU CHUYỆN THỜI HOA LỬA: BỨC THƯ DƯỚI HẦM CHỮ A

​Trời Quảng Trị mùa hè năm 1972 khét lẹt mùi thuốc súng. Những cơn gió Lào thổi qua Trường Sơn không mang theo hơi mát, mà chỉ có bụi đỏ và cái nóng như nung, quyện chặt với mùi khói bom từ những trận pháo kích không dứt.

​Trong căn hầm chữ A chật hẹp bên bờ sông Thạch Hãn, Thành ngồi co chân, tựa lưng vào vách đất ẩm. Ánh sáng duy nhất trong hầm là ngọn đèn dầu hỏa được chế từ vỏ quả lựu đạn, leo lét tỏa ra một làn khói đen mỏng. Trên đùi anh là một tờ giấy pơ-lu-a đã sờn mép, vàng ố vì hơi ẩm.

​Thành là sinh viên xếp bút nghiên theo nghiệp binh. Anh viết thư về cho mẹ ở quê nhà Thái Bình.

​“Mẹ kính yêu của con!

Con viết những dòng này khi ngoài kia pháo cầm canh vẫn dội. Mẹ đừng lo cho con, ở đây chúng con vẫn khỏe, vẫn ca hát sau mỗi trận đánh. Con nhớ cánh đồng lúa chín vàng sau nhà mình quá mẹ ạ. Con nhớ cả bát canh cua đồng mẹ nấu mỗi chiều hè…”

​Viết đến đây, đôi tay Thành bỗng khựng lại. Một tiếng nổ chát chúa vang lên gần sát miệng hầm, đất đá từ trên trần rơi xuống lả tả, phủ đầy lên trang giấy trắng. Thành vội lấy tay phủi nhẹ, nâng niu tờ giấy như một báu vật. Ở đây, giữa ranh giới mỏng manh của sự sống và cái chết, những dòng chữ này là sợi dây duy nhất nối anh về với sự bình yên.

​Bên cạnh Thành, người đồng đội tên Nam đang thiếp đi vì mệt, trên vai vẫn còn băng bó vết thương từ trận đánh cao điểm hôm qua. Nam chợt tỉnh giấc bởi tiếng pháo, nhìn Thành rồi cười hiền:

- Lại viết thư cho người yêu hay cho mẹ đấy?

- Cho mẹ tôi. Tôi hứa với mẹ là khi nào hòa bình, tôi sẽ dẫn mẹ đi xem tàu hỏa vào Nam.

​Nam lặng im một hồi lâu, rồi khẽ thốt lên:

- Ừ, nhất định thế. Khi nào hết giặc, tôi cũng về lấy vợ, rồi mình cùng nhau đi học lại đại học nhé.

​Đêm đó, trận địa lại rung chuyển. Thành chưa kịp viết hết lá thư thì lệnh báo động vang lên. Anh vội vã gấp tờ giấy làm tư, nhét kỹ vào túi áo ngực trái - nơi gần trái tim mình nhất - rồi cùng Nam vác súng lao ra khỏi hầm.

​Nhiều năm sau, chiến tranh lùi xa. Hòa bình lập lại trên mảnh đất hình chữ S. Trong bảo tàng thành phố, người ta thấy trưng bày một lá thư nhăn nhúm, loang lổ những vết máu khô đã chuyển sang màu nâu thẫm. Đó là lá thư của người chiến sĩ trẻ tên Thành. Anh đã ngã xuống trong trận đánh giữ thành cổ, nhưng lý tưởng và tình yêu quê hương trong lá thư ấy thì vẫn vẹn nguyên, rực cháy như những đóa hoa giữa thời lửa đạn.

​Câu chuyện về Thành và lá thư dang dở ấy đã trở thành một biểu tượng cho một thế hệ "xẻ dọc Trường Sơn đi cứu nước", những người đã hiến dâng cả thanh xuân để đổi lấy màu xanh hòa bình ngày hôm nay.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn