CÂU CHUYỆN THỜI HOA LỬA: BỨC THƯ TRÊN TẤM VỎ ĐỒ HỘP
Mùa đông năm 1970, giữa cái lạnh cắt da cắt thịt của chiến trường Tây Nguyên, Tiểu đội công binh của anh lính trẻ Văn Minh nhận nhiệm vụ dò mìn và mở đường qua một thung lũng bị địch rải chi chít bom mìn để đoàn vận tải tiến ra mặt trận.
Công việc đối mặt với tử thần từng giây từng phút. Chỉ cần một phút lơi lỏng, một nhát cuốc lệch hướng là thảm họa có thể xảy ra. Trong tiểu đội, Minh và chiến sĩ mới tên Toàn là đôi bạn thân thiết như anh em ruột thịt. Toàn vốn là một học sinh vừa xếp bút nghiên lên đường nhập ngũ, tay thư sinh ngày nào giờ đã sạm đen vì nắng gió chiến trường.
Chiều hôm ấy, khi cả tiểu đội đang tranh thủ nghỉ ngơi bên khe suối cạn, Toàn lấy từ trong túi áo ngực ra một vỏ hộp thịt cộng hòa đã được cắt gọt, mài nhẵn các mép sắc thành một tấm kim loại mỏng. Cậu cặm cụi dùng mũi dao nhọn khắc lên đó những dòng chữ nắn nót. Minh bước đến, vỗ vai cười trêu: "Cậu lại định viết thư tình gửi người thương ngoài Bắc à? Giữa chốn bom đạn này mà lãng mạn phết nhỉ!"
Toàn ngẩng lên, đôi mắt sáng rực giữa khuôn mặt gầy gò, cười hiền: "Không anh ạ. Em viết gửi mẹ. Giấy bút ở chiến trường thiếu thốn, em khắc lên tấm vỏ hộp này để dù mưa bom bão đạn có vùi lấp, chữ của em vẫn còn mãi. Nếu em có mệnh hệ gì, anh nhớ mang vật này về trao tận tay cho mẹ giúp em nhé." Minh nghe xong, sống mũi cay xè, anh ôm chầm lấy người đồng đội trẻ, nghẹn ngào hứa: "Đừng nói gở! Anh em mình sẽ cùng nhau sống để về nhìn ngày đất nước nở hoa."
Chỉ vài ngày sau lời hứa ấy, trong một trận càn ác liệt, Toàn đã anh dũng hy sinh để bảo vệ đồng đội khi quả mìn bất ngờ phát tác trước giờ mai phục.
Chiến tranh đi qua, Minh là một trong những người may mắn trở về quê hương với thương tật ở chân. Nhớ lại lời hứa dưới tán rừng Tây Nguyên năm nào, ông đã lặn lội tìm về vùng quê nghèo để trao tận tay người mẹ già mảnh kim loại khắc chữ từ vỏ hộp thịt. Nhìn tấm kỷ vật nhuốm màu thời gian, người mẹ già ôm lấy người cựu chiến binh khóc nghẹn ngào, còn Minh lặng lẽ rơi nước mắt nhớ về người đồng đội đã nằm lại tuổi đôi mươi.
Câu chuyện ấy mãi là miền ký ức không quên về một thời hoa lửa, nơi tình người và sự hy sinh cao cả tỏa sáng rực rỡ ngay trong những nghịch cảnh khốc liệt nhất của chiến tranh.



