Bài viết

CÂU CHUYỆN THỜI HOA LỬA: -BỨC THƯ TỪ CÕI TỬ VÀ MỐI TÌNH 6 NGÀY

Trong cuộc kháng chiến chống Mỹ, có những người lính ra đi khi chưa kịp nếm trải hết vị ngọt của tình yêu. Câu chuyện của liệt sĩ Lê Văn Huỳnh và người vợ - bà Đặng Thị Xơ - là một bài ca bất tử về sự hy sinh và lòng thủy chung son sắt.

Gia Lai08/05/2026Liên Chi Đoàn Khoa Ngoại Ngữ (Đoàn TNCS HCM Trường Đại Học Quy Nhơn)3 lượt xem0 lượt chia sẻ

1. Cuộc hôn nhân vỏn vẹn 6 ngày

Anh Lê Văn Huỳnh là sinh viên năm thứ 4 của Đại học Bách Khoa Hà Nội. Nghe theo tiếng gọi của Tổ quốc, anh gác lại tương lai sáng lạn để lên đường nhập ngũ. Trước khi hành quân vào Nam, anh được nghỉ phép về quê cưới vợ.

Nhưng chiến tranh không chờ đợi một ai. Sau đám cưới vỏn vẹn 6 ngày, anh phải khoác ba lô lên đường. Ngày chia tay, anh chỉ kịp nắm tay chị Xơ, hứa rằng: "Hòa bình anh sẽ về, chúng mình sẽ lại cùng nhau ra đồng, cùng nhau xây tổ ấm". Chị không ngờ, đó là cái nắm tay cuối cùng, và lời hẹn ước ấy phải mất hơn 30 năm sau mới "trở về" theo một cách đau đớn nhất.

2. Bức thư viết trước lúc hy sinh

Mùa hè đỏ lửa năm 1972, tại chiến trường Thành cổ Quảng Trị - nơi được mệnh danh là "cỗ máy xay thịt" vì sự khốc liệt của bom đạn, anh Huỳnh đã có một linh cảm kỳ lạ về sự ra đi của mình. Anh dành một đêm tĩnh lặng giữa tiếng pháo cầm canh để viết một bức thư dài 10 trang giấy học trò gửi cho gia đình và người vợ trẻ.

Bức thư không có nỗi sợ hãi, chỉ có sự bình thản đến lạ kỳ:

"Mẹ kính mến! Con đi mẹ chớ buồn nhiều... Con hy sinh mẹ chớ báo tin cho em Xơ biết ngay vì em còn trẻ lắm... Còn Xơ, anh biết em sẽ đau đớn lắm nhưng hãy nén đau thương để sống, để thay anh phụng dưỡng mẹ hiền."

Xúc động nhất là những dòng anh chỉ dẫn nơi mình sẽ nằm xuống: "Em hãy tìm anh ở nơi có hàng cây xanh, gần dòng sông Thạch Hãn... Anh sẽ nằm đó chờ em". Những dòng chữ như một lời tiên tri, vì chỉ vài ngày sau khi viết thư, anh đã hy sinh khi đang chèo xuồng chở vũ khí qua sông Thạch Hãn dưới làn bom tọa độ.

3. Ba mươi năm một lời thề thủy chung

Ở quê nhà, chị Xơ không hề biết về bức thư đó. Chị đã sống một đời góa phụ, không đi bước nữa, một mình phụng dưỡng mẹ chồng như lời anh dặn. Suốt 30 năm, chị lặn lội khắp các nghĩa trang từ Bắc chí Nam để tìm anh nhưng vô vọng.

Mãi đến năm 2002, bức thư năm xưa (vốn được một người đồng đội giữ lại khi tìm thấy ba lô của anh) mới được công bố. Dựa vào những chỉ dẫn chi tiết như "tiên tri" trong thư, gia đình và đồng đội đã tìm thấy hài cốt của anh tại một khu vườn ven sông Thạch Hãn, đúng như những gì anh đã viết 30 năm trước.

Khi nhận lại những kỷ vật của chồng, chị Xơ đã khóc cạn nước mắt. Người sinh viên năm ấy hy sinh khi mới 23 tuổi, để lại cho người vợ một bức thư tình đau xót nhất thế gian nhưng cũng cao đẹp nhất thế gian.

  • Suy ngẫm của người Đoàn viên hôm nay:

Câu chuyện của liệt sĩ Lê Văn Huỳnh không chỉ là một câu chuyện tình yêu. Đó là minh chứng cho một thế hệ thanh niên Việt Nam: Họ có lý tưởng, có tình yêu sâu đậm, nhưng trên hết là sự sẵn sàng từ bỏ hạnh phúc cá nhân vì độc lập dân tộc.

"Ngày nay, dòng sông Thạch Hãn vẫn êm đềm trôi, nhưng dưới đáy sâu kia, có một 'thành phố' của những người lính trẻ đang ngủ yên. . Mỗi bước chân của Đoàn viên hôm nay trên giảng đường, trong công sở, phải là bước chân tiếp nối lòng kiêu hãnh của các anh tại Thành cổ Quảng Trị năm 1972."

"Chúng ta nợ họ một đời bình yên, và chúng ta trả nợ bằng cách sống một đời rực rỡ!"

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn