Bài viết

Câu chuyện thời hoa lửa-Bùi Văn Thành-xã Lương Hòa Lạc, tỉnh Đồng Tháp

Đồng Tháp20/08/2026xã Lương Hòa Lạc (Xã Lương Hòa Lạc)1 lượt xem0 lượt chia sẻ

Người kể: Bùi Văn Thành

Sinh ngày 04/02/1967

Quê quán: xã Lương Hòa Lạc, tỉnh Đồng Tháp

 

Tôi tên là Bùi Văn Thành, sinh ngày 04 tháng 02 năm 1967, quê ở Phú Kiết, huyện Chợ Gạo, tỉnh Tiền Giang. Sinh ra và lớn lên trong một gia đình lao động, tuổi thơ của tôi cũng giống như bao người con trai ở miền quê Nam Bộ: lớn lên cùng ruộng đồng, cây trái và những câu chuyện về quê hương, đất nước được nghe từ ông bà, cha mẹ.

Những năm tháng tuổi trẻ của tôi gắn liền với một thời kỳ mà tiếng gọi của Tổ quốc luôn vang lên trong trái tim mỗi thanh niên. Khi ấy, tôi chưa từng nghĩ mình sẽ có một hành trình dài trong quân ngũ, càng không nghĩ rằng những tháng ngày ấy sau này sẽ trở thành những ký ức quý giá nhất của cuộc đời.

Ngày 13 tháng 3 năm 1986, tôi chính thức lên đường nhập ngũ.Ngày ấy, tôi còn rất trẻ. Rời mái nhà thân thuộc, rời cha mẹ và quê hương để bước vào môi trường quân đội, trong lòng tôi vừa háo hức, vừa có chút lo lắng. Hành trang mang theo không có gì nhiều, nhưng trong lòng lại có một niềm tự hào rất lớn: mình là người thanh niên được góp sức bảo vệ Tổ quốc.Những ngày đầu trong quân ngũ không hề dễ dàng. Từ một chàng trai quen với cuộc sống gia đình, tôi phải tập làm quen với giờ giấc nghiêm túc, kỷ luật chặt chẽ, những buổi huấn luyện nặng nhọc và cuộc sống tập thể.Sáng sớm, khi tiếng còi báo thức vang lên, tất cả anh em đều nhanh chóng thức dậy, chỉnh đốn quân trang, tập hợp theo đúng quy định. Những buổi huấn luyện kéo dài dưới cái nắng gay gắt khiến ai cũng mệt, nhưng chẳng ai muốn mình trở thành người bỏ cuộc.Có những lúc đôi chân đau nhức, người mệt rã rời, tôi chỉ nghĩ đơn giản rằng: đã khoác lên mình màu áo lính thì phải cố gắng hoàn thành nhiệm vụ.

Trong quá trình công tác, tôi từng đảm nhiệm nhiều nhiệm vụ trong đơn vị, từ chiến sĩ đến các vị trí được phân công trong tổ chức. Những ngày tháng ấy giúp tôi hiểu rằng người lính không chỉ cần có sức khỏe mà còn phải có bản lĩnh, tinh thần trách nhiệm và ý thức tổ chức kỷ luật.Tôi luôn tự nhắc mình phải hoàn thành tốt nhiệm vụ được giao, không ngại khó, ngại khổ.

Ngày 03 tháng 01 năm 1988, tôi vinh dự được đứng vào hàng ngũ của Đảng Cộng sản Việt Nam, và đến ngày 28 tháng 09 năm 1989 được công nhận là đảng viên chính thức. Đó là một dấu mốc đặc biệt trong cuộc đời tôi.Từ thời điểm ấy, tôi càng ý thức rõ hơn trách nhiệm của mình đối với đơn vị, đồng đội và quê hương.

Sau hơn bốn năm gắn bó với màu áo lính, đến ngày 13 tháng 10 năm 1990, tôi hoàn thành nghĩa vụ và xuất ngũ trở về địa phương.Ngày trở về, cảm xúc trong tôi thật khó diễn tả. Tôi vui vì được trở về với gia đình, với quê hương, nhưng trong lòng cũng có một chút lưu luyến. Những người đồng đội từng cùng tôi trải qua bao tháng ngày giờ mỗi người lại trở về một nơi.

Đến hôm nay, khi đã nhiều năm trôi qua, mái tóc của tôi đã điểm bạc, cuộc sống cũng có nhiều thay đổi, nhưng mỗi khi nhớ lại những năm tháng quân ngũ, trong tôi vẫn nguyên vẹn hình ảnh của một thời tuổi trẻ.

Tôi nhớ tiếng còi tập hợp, nhớ những buổi hành quân, nhớ những bữa cơm tập thể, nhớ những câu chuyện của anh em sau giờ huấn luyện. Và trên hết, tôi nhớ những người đồng đội đã cùng tôi đi qua những tháng ngày khó khăn nhất của tuổi trẻ.

Nếu được hỏi điều gì đáng nhớ nhất trong cuộc đời, tôi sẽ không ngần ngại trả lời rằng: đó chính là những năm tháng tôi được khoác lên mình màu áo lính. Đó là những năm tháng của tuổi trẻ, của gian khổ, của tình đồng đội và của trách nhiệm.

Một thời đã đi qua, nhưng ký ức thì còn mãi.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn