CÂU CHUYỆN THỜI HOA LỬA – CAO VIỆT ĐỨC

NGƯỜI CỰU CHIẾN BINH ĐẶC CÔNG NẶNG TÌNH VỚI ĐỒNG ĐỘI
Gần nửa thế kỷ sau ngày đất nước hòa bình, vẫn còn đó những người lính chưa kịp trở về. Dưới lòng đất nơi chiến trường xưa, hàng nghìn hài cốt liệt sĩ vẫn lặng im chờ ngày đoàn tụ. Mang nặng trong tim lời hẹn ước với đồng đội, 25 năm qua, cựu chiến binh đặc công Cao Việt Đức (sinh năm 1956, thôn Trại Đảng, xã Đồng Kỳ, tỉnh Bắc Ninh) đã lặng lẽ đi khắp mọi miền, lần tìm dấu vết những người đã ngã xuống, đưa các anh trở về với quê hương.
Hành trình ấy bắt đầu từ một nỗi day dứt không nguôi. Ký ức về những trận đánh ác liệt, về những đồng đội đã ngã xuống, đặc biệt là trận chiến tại cầu Bến Sỏi (Tây Ninh), nơi 17 chiến sĩ hy sinh, luôn trở đi trở lại trong tâm trí ông. “Không biết các anh giờ đã được quy tập chưa, gia đình có hay tin không?” – câu hỏi ấy đã thôi thúc ông lên đường, mang theo không chỉ chút kinh phí ít ỏi mà còn là tất cả nghĩa tình của một người lính.
Với ông, mỗi phần mộ được tìm thấy là một hành trình đầy gian nan. Không dựa vào yếu tố tâm linh, ông kiên trì lần theo từng manh mối từ hồ sơ, giấy báo tử, ký hiệu đơn vị… rồi đối chiếu, xác minh, loại trừ để đi đến kết quả chính xác nhất. Căn phòng nhỏ trên gác hai nhà ông – nơi treo trang trọng ảnh Bác Hồ và lá cờ Tổ quốc – chất đầy bản đồ, tài liệu, ghi dấu những bước chân đã đi qua và những nơi còn dang dở.
(Hình ảnh cựu chiến binh Cao Việt Đức chuyển hài cốt liệt sĩ về với quê hương)
Trường hợp liệt sĩ Trịnh Xuân Hưởng (thôn Đồng Tâm, xã Đồng Kỳ) là một minh chứng. Sau hơn 40 năm gia đình tìm kiếm trong vô vọng, năm 2011, ông Đức đã cùng thân nhân trở lại chiến trường Quảng Trị, lần tìm từng nghĩa trang, từng vị trí nghi vấn và cuối cùng xác định được nơi an nghỉ của liệt sĩ. Ngày đưa hài cốt về quê, nước mắt của người vợ, người thân không chỉ là nỗi đau mà còn là niềm hạnh phúc vỡ òa sau bao năm chờ đợi.
Cũng bằng sự bền bỉ ấy, ông đã giúp gia đình liệt sĩ Hứa Văn Chì tìm lại phần mộ sau gần một năm miệt mài dò tìm tại chiến trường Hướng Hóa (Quảng Trị). Mỗi lần một cái tên được trả lại đúng danh tính, với ông, đó không chỉ là thành quả mà còn là sự thanh thản trong lòng.
Sinh ra tại Vĩnh Phúc, nhập ngũ năm 1975, tham gia Chiến dịch Hồ Chí Minh và làm nhiệm vụ quốc tế tại Campuchia, ông Cao Việt Đức mang trong mình phẩm chất của người lính đặc công: kiên cường, bền bỉ và không lùi bước. Trở về đời thường năm 1986, ông gây dựng kinh tế, phát triển mô hình trang trại hiệu quả. Nhưng dù cuộc sống đã ổn định, ông vẫn chọn cho mình một “nhiệm vụ” không lương, không danh lợi: đi tìm đồng đội.
Hơn hai thập kỷ qua, đôi chân ông đã in dấu khắp các nghĩa trang, chiến trường từ Nam ra Bắc, sang cả Lào và Campuchia. Ông đã góp phần tìm kiếm, xác định được 1.671 phần mộ liệt sĩ; cung cấp hàng chục nghìn thông tin quý giá giúp các gia đình lần theo dấu tích người thân. Điều đáng trân trọng là tất cả đều được ông thực hiện bằng tâm nguyện tự nguyện, không nhận bất kỳ chi phí nào.
Chùm ảnh tư liệu
Ảnh tư liệu của bài viết.
Tháng 5/2024, sau hơn 50 năm, liệt sĩ Thân Văn Thu (thị trấn Phồn Xương, huyện Yên Thế) đã được tìm thấy nơi an nghỉ tại Bình Định, nhờ sự phối hợp của ông Đức cùng các tổ chức và gia đình. Thêm một cuộc đoàn tụ, thêm một lời hứa được thực hiện.
(Cựu chiến binh Cao Việt Đức bên kho tài liệu về các liệt sĩ)
Không chỉ nặng nghĩa với đồng đội, ông Cao Việt Đức còn là tấm gương sáng trong lao động sản xuất và xây dựng quê hương. Mô hình kinh tế vườn đồi, chăn nuôi của gia đình ông mang lại thu nhập ổn định, đồng thời tạo việc làm, hỗ trợ nhiều hộ dân. Ông tích cực tham gia các hoạt động xã hội, hiến đất làm đường, chung tay vì cộng đồng.
Năm 2020, ông được Thủ tướng Chính phủ tặng Bằng khen cùng nhiều phần thưởng cao quý. Nhưng với người lính năm xưa, phần thưởng lớn nhất không nằm ở những tấm bằng, mà ở khoảnh khắc những người mẹ, người vợ, người con bật khóc khi đón người thân trở về.
(Bằng khen, giấy khen của cựu chiến binh Cao Việt Đức)
25 năm qua, hành trình tìm đồng đội của ông Cao Việt Đức vẫn chưa dừng lại. Trên những cung đường rừng núi trong và ngoài nước, ông vẫn miệt mài bước tiếp, với tâm nguyện giản dị mà sâu sắc: đưa các anh trở về với đất mẹ, với gia đình – như một cách tri ân những người đã ngã xuống vì Tổ quốc.



