Câu chuyện thời hoa lửa – câu chuyện của người lính
Câu chuyện thời hoa lửa – câu chuyện của người lính

Trong những ngày lịch sử, em đã có dịp nghe lại những câu chuyện lịch sử, nơi những trang sử hào hùng vẫn còn vang vọng trong từng lời kể, từng ánh mắt của nhân chứng sống. Đó là ký ức về một thế hệ tuổi trẻ đã cống hiến, đã hy sinh, đã viết nên bản anh hùng ca bất tử bằng máu, mồ hôi và niềm tin sắt son với Tổ quốc. Mỗi vết sẹo hôm nay là minh chứng cho ý chí kiên cường, mỗi nụ cười là bản hùng ca bất tử, và mỗi cuộc hội ngộ là khúc hát về tình đồng chí, đồng đội, tình yêu thủy chung.
Và hôm nay, chúng ta cùng đi đến với lời kể của cựu chiến binh Nguyễn Văn Pịa. Ông Nguyễn Văn Pịa sinh năm 1958, đang sinh sống tại xã Bạch Ngọc - tỉnh Tuyên Quang.
Ông nhập ngũ ngày 15/7/1977, huấn luyện ở Tuyên Quang và tham gia vào tiểu đoàn 3 đại đội 9 sư đoàn 341. Đến tháng 12/1977, ông chuyển vào Miền Nam, vào Campuchia chống lại quân Pol Pot. Đến Campuchia, cầm súng chiến đâu, có hy sinh, có mất mát và ông cũng bị thương rồi về điều trị ở 108, sau đó ông đi điều dưỡng tại Vĩnh Phúc. Vì ông bị bắn vào đầu gối nên đến tháng 3 – 1979 ông về nhà. Đây là những lời cựu chiến binh Nguyễn Văn Pịa kể lại. Và ông đạt thương binh hạng 2.
Ngày hôm nay, chúng em được cắp sách đến trường, đến lớp, được cười nói, được mơ ước. Có lẽ ít ai trong chúng em từng nghĩ rằng, để có được hai chữ ‘Hòa Bình’ giản dị ấy biết bao người phải đánh đổi cả tuổi xuân, đổi cả cuộc đời để được như ngày hôm nay. Cha ông chúng ta đã phải trải qua biết bao nhiêu tiếng bom rơi, đạn nổ. Chúng e những thế hệ tương lai xin hứa sẽ luôn quyết tâm học thật tốt, luôn ghi nhớ công lao của các thế hệ đi trước


