Câu chuyện thời hoa lửa – Câu chuyện mẹ Nguyễn Thị Suốt chèo thuyền chở bộ đội qua sông đánh giặc.
Quảng Bình những năm 1964 – 1967 không chỉ có gió Lào cát trắng, mà còn là "túi bom" của không quân Mỹ nhằm cắt đứt sự chi viện từ miền Bắc cho chiến trường miền Nam. Giữa cái nắng cháy da và tiếng gầm rú kinh hoàng của máy bay phản lực, dòng sông Nhật Lệ trở thành con đường huyết mạch quan trọng hơn bao giờ hết. Năm ấy, bà Nguyễn Thị Suốt đã bước sang tuổi 60. Ở cái tuổi mà lẽ ra người ta chọn cách lui về sau để con cháu phụng dưỡng, mẹ Suốt lại chọn một con đường khác: Cầm chèo. Mẹ xung phon
Quảng Bình những năm 1964 – 1967 không chỉ có gió Lào cát trắng, mà còn là "túi bom" của không quân Mỹ nhằm cắt đứt sự chi viện từ miền Bắc cho chiến trường miền Nam. Giữa cái nắng cháy da và tiếng gầm rú kinh hoàng của máy bay phản lực, dòng sông Nhật Lệ trở thành con đường huyết mạch quan trọng hơn bao giờ hết.
Năm ấy, bà Nguyễn Thị Suốt đã bước sang tuổi 60. Ở cái tuổi mà lẽ ra người ta chọn cách lui về sau để con cháu phụng dưỡng, mẹ Suốt lại chọn một con đường khác: Cầm chèo. Mẹ xung phong nhận công việc chở cán bộ, bộ đội và vũ khí qua sông. Con đò của mẹ không có động cơ, không có bọc thép, chỉ là một chiếc thuyền gỗ nhỏ nhoi giữa lòng sông mênh mông, nhưng nó mang trên mình trọng trách của cả một dân tộc. Có những ngày cao điểm năm 1965, máy bay Mỹ bắn phá Đồng Hới không ngớt. Mặt nước sông Nhật Lệ bị cày xới bởi bom bi, bom tấn, nước sông dựng lên thành những cột cao vút. Khi mọi người phải tìm nơi trú ẩn, mẹ Suốt lại đẩy đò ra khơi. Mỗi khi tiếng còi báo động vang lên, mẹ lại dặn các anh bộ đội: "Các con cứ ngồi yên, bám chắc, để mẹ chèo!". Giữa tiếng bom nổ đinh tai nhức óc, mẹ Suốt không hề run sợ. Mái tóc trắng phơ của mẹ bay ngược trong gió, đôi tay gầy guộc nhưng gân guốc nhịp nhàng đưa mái chèo lướt trên mặt sóng. Mẹ nói một câu mà sau này đã đi vào thơ ca: "Tui già rồi, sợ chi súng đạn quân thù. Tui chết thì còn có đứa khác, nhưng bộ đội phải qua được sông để đánh giặc!"
Nguồn: Internet
Năm 1967, tại Đại hội Anh hùng và Chiến sĩ thi đua toàn quốc, mẹ Suốt đã từ "chảo lửa" Quảng Bình ra Hà Nội. Hình ảnh cụ bà miền Trung giản dị, chân chất đứng bên cạnh Bác Hồ đã trở thành một biểu tượng của lòng yêu nước nồng nàn. Khi được hỏi về nỗi sợ hãi, mẹ chỉ cười hiền hậu, nụ cười của một người đã đi qua đủ mọi bão giông cuộc đời. Chính năm đó, mẹ vinh dự được Nhà nước phong tặng danh hiệu Anh hùng Lực lượng vũ trang nhân dân.
Nguồn: Internet
Ngày 11/10/1968, trong một chuyến đò định mệnh dưới làn bom của giặc Mỹ, mẹ Suốt đã anh dũng hy sinh ngay trên chính dòng sông mà mẹ đã gắn bó cả cuộc đời. Mẹ ngã xuống, nhưng mái chèo ấy không bao giờ dừng lại. Tinh thần của mẹ đã truyền lửa cho hàng vạn thanh niên xung phong và nhân dân Quảng Bình tiếp bước. Ngày nay, bên bờ sông Nhật Lệ, tượng đài Mẹ Suốt vẫn đứng đó, uy nghi và kiêu hãnh. Gương mặt mẹ hướng ra dòng sông, tay vẫn chắc tay chèo, như một lời nhắc nhở cho thế hệ mai sau về một thời kỳ "xe chưa qua, nhà không tiếc; đường chưa thông, máu có thể rơi".
Nguồn: Internet



