CÂU CHUYỆN “THỜI HOA LỬA”- CCB LÊ ĐÌNH HẠNH
Có những trang sử không chỉ viết bằng mực, mà còn thấm đẫm máu xương, nước mắt và cả tuổi xuân của biết bao con người. “Thời hoa lửa” – hai tiếng vang lên như một lời nhắc nhở thiêng liêng về những năm tháng chiến tranh gian khổ nhưng rực rỡ nhất của dân tộc Việt Nam. Đó là thời của những ước mơ còn dang dở, của những trái tim tuổi trẻ rời xa mái nhà, của những con người bình dị đã sống một cuộc đời phi thường vì độc lập, tự do của Tổ quốc.
Có những trang sử không chỉ viết bằng mực, mà còn thấm đẫm máu xương, nước mắt và cả tuổi xuân của biết bao con người. “Thời hoa lửa” – hai tiếng vang lên như một lời nhắc nhở thiêng liêng về những năm tháng chiến tranh gian khổ nhưng rực rỡ nhất của dân tộc Việt Nam. Đó là thời của những ước mơ còn dang dở, của những trái tim tuổi trẻ rời xa mái nhà, của những con người bình dị đã sống một cuộc đời phi thường vì độc lập, tự do của Tổ quốc.
Đến với bài dự thi “Thời hoa lửa”, em không chỉ kể lại một giai đoạn lịch sử đã qua, mà còn muốn lắng nghe nhịp đập của quá khứ, để thấu hiểu giá trị của hòa bình hôm nay. Bằng tất cả sự kính trọng và lòng biết ơn sâu sắc, em xin được cúi đầu tri ân thế hệ cha anh – những người đã biến đau thương thành sức mạnh, biến hi sinh thành ánh sáng, để từ tro tàn chiến tranh, đất nước Việt Nam nở hoa trong tự do và hi vọng.
Giữa những trang sử hào hùng ấy, có những con người không mang tên trong sách giáo khoa, nhưng lại góp phần làm nên lịch sử bằng chính cuộc đời mình. Người mà em muốn giới thiệu trong bài viết này là một người đã từng trực tiếp tham gia chiến tranh, sống và chiến đấu trong những năm tháng “thời hoa lửa” đầy gian khổ của dân tộc, đó là bác Lê Đình Hạnh. Bác không phải là một anh hùng được vinh danh, cũng không đứng trên bục cao của lịch sử, nhưng bằng lòng yêu nước chân thành và ý chí kiên cường, người đã âm thầm góp một phần máu xương, tuổi trẻ của mình cho nền độc lập hôm nay
Ông sinh năm 1956, chôn rau cắt rốn tại xã Thọ Lập, tỉnh Thanh Hóa, mảnh đất giàu truyền thống cách mạng đã nuôi dưỡng trong ông lòng yêu nước và ý chí lên đường bảo vệ Tổ quốc từ thuở còn rất trẻ. Ông năm nay đã 70 tuổi đời ( 45 năm tuổi đảng ). Ông là đảng viên của Đảng cộng sản Việt Nam ( Huy hiệu 40 năm tuổi đảng ). Sinh ra trong một gia đình giàu truyền thống yêu nước, ngay từ nhỏ ông đã sớm hình thành lý tưởng sống vì Tổ quốc. Rời ghế nhà trường khi tuổi đời còn rất trẻ, ông gác lại những ước mơ riêng, tạm biệt gia đình và những người thân yêu để lên đường tham gia chiến đấu giải phóng miền Nam, thống nhất đất nước. Những năm tháng ấy không chỉ lấy đi tuổi xuân của ông, mà còn hun đúc nên một con người kiên cường, bền bỉ, sẵn sàng hiến dâng cả cuộc đời mình cho độc lập, tự do của dân tộc. Giữa mưa bom bão đạn của chiến tranh, ông chưa từng gục ngã hay chùn bước trước hiểm nguy. Mỗi lần đối diện với cái chết, ông vẫn kiên cường tiến lên, quyết tâm vào sinh ra tử để bảo vệ từng tấc đất quê hương. Chính ý chí sắt đá và lòng yêu nước ấy đã giúp ông vượt qua những năm tháng khốc liệt nhất, góp phần giành lại độc lập, tự do cho Tổ quốc và mang lại cuộc sống hòa bình cho các thế hệ mai sau.
Đối với ông, tinh thần đồng đội không chỉ là cùng chung một hàng ngũ, mà là sự gắn bó sống còn giữa những con người cùng vào sinh ra tử. Trong những năm tháng chiến tranh khốc liệt, ông và đồng đội đã cầm cự bằng lòng tin vào nhau, bằng sự sẻ chia từ miếng cơm, ngụm nước đến từng giấc ngủ chập chờn giữa rừng sâu, hầm hào hay lán tạm ven chiến trường. Bữa ăn khi đủ khi thiếu, có lúc chỉ là nắm cơm khô, củ sắn, củ khoai rừng; giấc ngủ vội vàng trên võng mắc giữa rừng, dưới hầm trú ẩn, hay ngay bên chiến hào còn vương mùi thuốc súng. Chính tình đồng chí, đồng đội keo sơn ấy đã giúp ông và những người lính vượt qua gian khổ, đứng vững giữa bom đạn và tiếp tục chiến đấu đến cùng vì Tổ quốc.
Sau khi được ngồi bên cạnh ông, lắng nghe ông kể lại những câu chuyện một thời bom đạn, trong em trào dâng niềm xúc động, tự hào và biết ơn sâu sắc. Mỗi kỷ niệm của ông như một lời nhắc nhở rằng độc lập, tự do hôm nay là do Bác Hồ kính yêu và các thế hệ cha anh đánh đổi bằng mồ hôi, nước mắt và cả sinh mạng. Từ đó, em tự nhủ phải sống có trách nhiệm hơn: chăm chỉ học tập, rèn luyện đạo đức, trân trọng hòa bình, yêu thương con người và sẵn sàng cống hiến sức trẻ cho quê hương, đất nước. Chỉ khi biết ghi nhớ công lao của Bác Hồ và những người lính năm xưa, em mới thực sự xứng đáng với sự hi sinh lớn lao mà họ đã liều mạng giành lấy cho thế hệ hôm nay.



