Cựu chiến binh

Câu chuyện thời hoa lửa CCB Phạm Ngọc Sơn

Ninh Bình18/05/2026Phạm Thị Quyên (Chi đoàn thôn Hạ)3 lượt xem0 lượt chia sẻ

Sinh ra trong những năm tháng đất nước còn chia cắt, tuổi thơ của ông Phạm Ngọc Sơn gắn liền với tiếng bom rơi, đạn nổ và những lần sơ tán vội vã. Lớn lên trong khói lửa chiến tranh, ý chí của người thanh niên ấy sớm được hun đúc bằng lòng yêu nước và khát vọng góp sức mình cho ngày thống nhất. Tháng 5 năm 1972, khi vừa tròn 20 tuổi, ông tình nguyện lên đường nhập ngũ. Đó là thời điểm chiến trường miền Nam, đặc biệt là khu vực Tây Nam Bộ, đang diễn ra vô cùng ác liệt. Ông được biên chế vào Đại đội 1, Tiểu đoàn 18, Trung đoàn 10. Từ một tân binh còn bỡ ngỡ, ông nhanh chóng thích nghi với môi trường quân ngũ, rèn luyện bản lĩnh trong gian khổ, trưởng thành qua từng trận đánh. Những ngày đầu ở chiến trường Tây Nam Bộ là chuỗi ngày không thể nào quên. Địa hình sông nước chằng chịt, rừng tràm, đầm lầy khiến việc hành quân và chiến đấu vô cùng vất vả. Bộ đội phải lội nước hàng giờ, có khi ngâm mình cả ngày trong bùn lầy, đối mặt với muỗi vắt, sốt rét và thiếu thốn lương thực. Nhưng vượt lên tất cả, tinh thần chiến đấu của người lính vẫn luôn vững vàng. Với sự nhanh nhẹn, dũng cảm và tinh thần trách nhiệm cao, ông Sơn được tin tưởng giao nhiệm vụ Trung đội phó, rồi mang quân hàm Thượng sỹ. Trên cương vị đó, ông không chỉ trực tiếp tham gia chiến đấu mà còn là người sát cánh cùng đồng đội, động viên, dìu dắt những chiến sĩ trẻ trong từng trận đánh. Ông từng tham gia nhiều trận phục kích, tập kích vào các cứ điểm của đối phương. Có những trận đánh diễn ra trong đêm tối, chỉ nghe tiếng nước khua nhẹ và nhịp thở gấp gáp của đồng đội. Có những lần đơn vị bị lộ, phải vừa chiến đấu vừa rút lui trong mưa bom, bão đạn. Giữa lằn ranh sinh tử, ông và đồng đội luôn giữ vững kỷ luật, không lùi bước. Một kỷ niệm mà ông không bao giờ quên là trận đánh vào một đồn địch ven sông. Khi đó, trung đội của ông được giao nhiệm vụ mũi chủ công. Trong quá trình áp sát, đơn vị bị phát hiện, hỏa lực địch bắn dữ dội. Trước tình huống đó, ông đã cùng chỉ huy nhanh chóng tổ chức lại đội hình, lợi dụng địa hình tiến công dứt điểm, góp phần làm chủ trận địa. Sau trận đánh, dù nhiều đồng đội bị thương, nhưng tinh thần chiến đấu và tình đồng chí càng thêm gắn bó. Những năm tháng ở chiến trường cũng là những năm tháng ông chứng kiến sự hy sinh của không ít đồng đội. Những người lính trẻ, vừa hôm qua còn cùng nhau chia nhau từng nắm cơm, ngụm nước, hôm sau đã nằm lại nơi chiến trường. Chính những mất mát ấy càng làm cho ông thêm trân trọng giá trị của hòa bình và cuộc sống hôm nay. Sau ngày đất nước thống nhất, ông tiếp tục làm nhiệm vụ tại đơn vị cho đến tháng 1 năm 1976 thì xuất ngũ, trở về địa phương. Rời quân ngũ, người Thượng sỹ năm nào lại trở về với cuộc sống đời thường, mang theo ký ức một thời hoa lửa không thể nào quên. Dù cuộc sống còn nhiều khó khăn, nhưng phẩm chất “Bộ đội Cụ Hồ” vẫn luôn được ông giữ gìn và phát huy. Ông tích cực tham gia các hoạt động tại địa phương, giáo dục con cháu về truyền thống cách mạng, lòng yêu nước và ý chí vươn lên. Câu chuyện của cựu chiến binh Phạm Ngọc Sơn không chỉ là ký ức của một đời người, mà còn là lát cắt chân thực về một thế hệ đã sống, chiến đấu và hy sinh vì độc lập, tự do của Tổ quốc. Đó chính là “thời hoa lửa” – nơi gian khổ và hy sinh hòa quyện, làm nên những con người bình dị mà phi thường.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn
Câu chuyện thời hoa lửa CCB Phạm Ngọc Sơn | Câu chuyện thời hoa lửa