CÂU CHUYỆN THỜI HOA LỬA
Bài cảm nhận
BÀI VIẾT THAM GIA HOẠT ĐỘNG “CÂU CHUYỆN THỜI HOA LỬA”
TRƯỜNG: THPT HỒNG NGỰ 3
LỚP: 11C1
TÊN: Võ Thị Kim Dúng
TIÊU ĐỀ: NGUYỄN VĂN THẠC VÀ LỜI HẸN ƯỚC MÃI MÃI TUỔI HAI MƯƠI
Nguồn lịch sử chính thống: Nhật ký "Mãi mãi tuổi hai mươi" – Liệt sĩ Nguyễn Văn Thạc (Nhà xuất bản Thanh Niên) & Tư liệu từ Cục Tuyên huấn, Bộ Quốc phòng Việt Nam.
Chiến tranh đã lùi xa, nhưng những trang nhật ký chép tay được viết giữa bom đạn ác liệt vẫn luôn có sức lay động mạnh mẽ, là cầu nối đưa thế hệ trẻ hôm nay trở về với một thời hoa lửa hào hùng của dân tộc. Một trong những câu chuyện chân thực và xúc động nhất chính là cuộc đời của Liệt sĩ Nguyễn Văn Thạc – người thanh niên Hà Nội đã gửi lại tuổi thanh xuân nơi chiến trường Quảng Trị đỏ lửa.
Anh Nguyễn Văn Thạc sinh năm 1952 tại Hà Nội. Anh là một học sinh xuất sắc toàn diện, từng đạt giải Nhất học sinh giỏi Văn toàn miền Bắc và là sinh viên giỏi của khoa Toán - Cơ, Trường Đại học Tổng hợp Hà Nội. Giữa lúc tương lai tươi đẹp đang rộng mở, tháng 9 năm 1971, theo tiếng gọi thiêng liêng của Tổ quốc, anh cùng hàng vạn sinh viên thủ đô đã gác bút nghiên để lên đường nhập ngũ.
Trong suốt chặng đường hành quân gian khổ, anh đã ghi lại những dòng nhật ký đầy chân thực, tràn đầy tình yêu quê hương và tinh thần lạc quan cách mạng. Cuốn nhật ký mang tên "Chuyện đời" được anh bắt đầu viết từ ngày 2 tháng 10 năm 1971 và dừng lại vào ngày 3 tháng 6 năm 1972 tại ngã ba Đồng Lộc, trước khi anh bước vào chiến trường Quảng Trị khốc liệt.
Một trong những chi tiết gây xúc động mạnh mẽ nhất cho người đọc chính là lời hẹn ước đầy kiên trung của anh. Trong lá thư gửi về cho người bạn gái thân thiết, anh viết: “30/4/1975 Thạc sẽ trả lời cho P. câu: hạnh phúc là gì?...”. Lời dự cảm chính xác đến kỳ lạ về ngày giải phóng miền Nam, thống nhất đất nước cho thấy niềm tin sắt đá của anh vào chiến thắng cuối cùng của dân tộc.
Thế nhưng, người chiến sĩ tài hoa ấy đã không kịp chờ đến ngày chiến thắng để tự tay trả lời câu hỏi đó. Ngày 30 tháng 7 năm 1972, trong một trận chiến ác liệt tại thành cổ Quảng Trị, anh Nguyễn Văn Thạc đã anh dũng hy sinh khi chưa đầy 20 tuổi đời và chưa tròn 10 tháng tuổi quân. Trước lúc ngã xuống, anh vẫn tiếc nuối vì không còn được tiếp tục chiến đấu cùng đồng đội. Anh ra đi, nhưng tinh thần và tuổi đôi mươi kiên cường của anh đã trở thành bất tử.
Đọc những dòng nhật ký của liệt sĩ Nguyễn Văn Thạc, tôi như được tiếp thêm ngọn lửa nhiệt huyết của tuổi trẻ. Anh và thế hệ thanh niên thời bấy giờ đã không tiếc máu xương, sẵn sàng xếp lại những ước mơ cá nhân để làm theo yêu cầu của Tổ quốc.
Được sống trong độc lập, tự do và hòa bình ngày hôm nay, tôi càng thấu hiểu sâu sắc cái giá của mỗi khoảng trời bình yên mà mình đang có. Là một đoàn viên thanh niên, tôi ý thức rõ trách nhiệm của bản thân trong việc giữ gìn và phát huy truyền thống yêu nước của cha anh. Tôi nguyện sẽ không ngừng phấn đấu học tập, rèn luyện bản lĩnh để sống một tuổi trẻ có ích, có lý tưởng và xứng đáng với sự hy sinh cao cả của thế hệ "mãi mãi tuổi hai mươi".


