CÂU CHUYỆN THỜI HOA LỬA: CHIẾC GƯƠNG NHỎ SOI LẠI BÌNH MINH
Mùa xuân năm 1975, trong những ngày tiến công thần tốc của chiến dịch Hồ Chí Minh lịch sử, tiểu đội thông tin của chiến sĩ trẻ Văn Thạch đã hành quân không kể ngày đêm để bám sát đội hình chủ lực tiến về giải phóng Sài Gòn. Những chiếc ba lô nặng trĩu súng đạn, máy móc khiến vai áo các anh đẫm mồ hôi, rách tơi tả sau hàng trăm cây số đường rừng và đất đỏ miền Đông.
Giờ giải lao ngắn ngủi giữa trưa tại một trạm dừng chân ven đường, khi anh em tranh thủ ngả lưng dưới bóng râm của hàng cao su già, Thạch mở ba lô lấy bình nước và vô tình chạm phải một vật nhỏ bằng lòng bàn tay được bọc kỹ trong lớp khăn mặt cũ. Đó là chiếc gương soi nhỏ viền nhôm đã mờ ố, một món đồ kỷ niệm của người chị gái tặng Thạch trước ngày rời quê hương Nam Định nhập ngũ.
Thạch bật cười khẽ, nhấc chiếc gương ra. Giữa chốn chiến trường bụi bặm, mặt trận khói lửa mịt mù, một chiếc gương soi dường như là vật dụng xa xỉ và vô lý nhất đối với người lính. Nhưng hôm nay, nhìn vào tấm gương nhỏ, Thạch sững lại. Gương mặt cậu lính trẻ nay đã sạm đi vì nắng gió chiến trường, cằm mọc đầy râu lún phún, hằn in rõ nét mệt mỏi sau nhiều đêm liền thức trắng trực máy.
Đúng lúc đó, anh tiểu đội trưởng bước qua, nhìn thấy chiếc gương trên tay Thạch liền tò mò ghé lại: "Ú chà, lính tráng đến nơi rồi mà vẫn còn chải chuốt cơ à?".
Thạch ngượng ngùng cười, đưa chiếc gương cho thủ trưởng xem: "Dạ báo cáo anh, em tính soi lại xem mình trông ra sao để lát nữa bước vào Sài Gòn cho nó... ra dáng bộ đội Cụ Hồ chứ ạ!".
Câu nói đùa tếu táo nhưng chân thành của Thạch khiến cả tiểu đội bật cười sảng khoái, xua tan đi cái mệt mỏi đè nặng trên vai. Cả đám chiến sĩ xúm lại quanh chiếc gương nhỏ. Từng người một chuyền tay nhau soi, ai nấy đều bật cười khi nhìn thấy khuôn mặt lem luốc bùn đất và đôi mắt sáng quắc của chính mình.
Cậu lính trẻ tên Hoà cười vang: "Đưa đây tao soi lại cái đầu xem tóc tai đã gọn gàng chưa nào, tí nữa gặp cô gái Sài Gòn cười cho thì xấu hổ chết!". Không khí chiến trường bỗng chốc rộn rã hẳn lên, chan chứa niềm vui và sự lạc quan tột độ trước giờ phút lịch sử.
Chiếc gương nhỏ ngày hôm ấy không chỉ giúp những người lính chỉnh trang lại y phục, mà còn soi thấu cả ý chí kiên cường, nụ cười rạng rỡ và niềm tin tuyệt đối vào ngày toàn thắng của dân tộc.
Vài ngày sau, Thạch cùng đồng đội tiến thẳng vào dinh Độc Lập, chứng kiến thời khắc lịch sử thiêng liêng khi đất nước hoàn toàn thống nhất. Hòa bình lập lại, Thạch trở về quê hương, mang theo chiếc gương nhỏ viền nhôm đã mờ nét soi năm nào. Dù thời gian trôi qua, chiếc gương không còn phản chiếu gương mặt của chàng lính trẻ tuổi đôi mươi nữa, nhưng mỗi lần cầm nó trong tay, ông lại nhìn thấy cả một thời hoa lửa hào hùng, rực rỡ và đẹp đẽ nhất trong cuộc đời mình.


