Bài viết

CÂU CHUYỆN THỜI HOA LỬA: “CHIẾC KHĂN TAY MÀU TRẮNG”

Năm ấy, anh lên đường khi vừa tròn hai mươi. Ngày tiễn anh đi, mẹ không khóc, chỉ lặng lẽ lấy trong túi áo ra một chiếc khăn tay trắng, đã cũ, trao cho anh rồi dặn: “Ra trận nhớ giữ gìn sức khỏe, nhớ lau mồ hôi, lau máu… và nhớ đường về con nhé.” Chiến trường khốc liệt, bom đạn dội xuống không ngừng. Những đêm rừng Trường Sơn mưa lạnh, anh lấy chiếc khăn tay mẹ đưa lau vội khuôn mặt lấm lem đất đỏ. Có lần bị thương, chính chiếc khăn ấy đã băng tạm vết máu đang chảy, giúp anh cầm cự đến khi được

Đà Nẵng26/12/2025CHI ĐOÀN TRƯỜNG TIỂU HỌC HÒA KHƯƠNG 2 (XÃ HÒA TIẾN)2 lượt xem0 lượt chia sẻ

CÂU CHUYỆN THỜI HOA LỬA: “CHIẾC KHĂN TAY MÀU TRẮNG”

Năm ấy, anh lên đường khi vừa tròn hai mươi. Ngày tiễn anh đi, mẹ không khóc, chỉ lặng lẽ lấy trong túi áo ra một chiếc khăn tay trắng, đã cũ, trao cho anh rồi dặn:
“Ra trận nhớ giữ gìn sức khỏe, nhớ lau mồ hôi, lau máu… và nhớ đường về con nhé.”

Chiến trường khốc liệt, bom đạn dội xuống không ngừng. Những đêm rừng Trường Sơn mưa lạnh, anh lấy chiếc khăn tay mẹ đưa lau vội khuôn mặt lấm lem đất đỏ. Có lần bị thương, chính chiếc khăn ấy đã băng tạm vết máu đang chảy, giúp anh cầm cự đến khi được đồng đội cứu.

Một trận đánh ác liệt xảy ra. Anh ngã xuống khi trong túi áo vẫn còn chiếc khăn tay trắng. Đồng đội tìm thấy, chiếc khăn đã sẫm màu máu nhưng vẫn được gấp gọn gàng như ngày mẹ trao.

Nhiều năm sau hòa bình, người ta mang kỷ vật ấy về cho mẹ. Bà run run mở ra, nhận ra từng nếp gấp quen thuộc. Bà áp chiếc khăn vào ngực, nước mắt lặng lẽ rơi.
Con bà không về… nhưng Tổ quốc đã được bình yên.

Chiếc khăn tay nhỏ bé năm nào đã trở thành biểu tượng của tình mẹ, của sự hy sinh thầm lặng và của một thời hoa lửa không bao giờ quên.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn
CÂU CHUYỆN THỜI HOA LỬA: “CHIẾC KHĂN TAY MÀU TRẮNG” | Câu chuyện thời hoa lửa