CÂU CHUYỆN THỜI HOA LỬA - CHIẾC XE TĂNG 975 VÀ BUỔI TRƯA LỊCH SỬ
Ông Nguyễn Văn Tới, 72 tuổi, ở xã Dân An (Tứ Kỳ), chậm rãi mở chiếc điện thoại đã cũ. Trong vô vàn tấm ảnh gia đình, ông dừng lại ở một bức hình đặc biệt rồi đưa cho tôi xem. Đó là bức ảnh ông đứng cạnh chiếc xe tăng mang số hiệu 975. Ánh mắt người lính năm xưa trong bức ảnh vẫn sáng, dù thời gian đã in hằn lên mái tóc và gương mặt ông.

“Đây là chiếc xe tăng đã đưa tôi đi trọn tuổi thanh xuân,” ông Tới nói, giọng trầm xuống.
Khi vừa tròn 21 tuổi, ông Tới nhập ngũ, hành quân vào chiến trường miền Nam. Tháng 8-1974, đến miền Đông Nam Bộ, nhờ sức khỏe loại 1, ông được tuyển chọn làm pháo thủ xe tăng thuộc Tiểu đoàn 20, Đoàn 26, Bộ Tư lệnh Tăng thiết giáp. Đó là lực lượng chủ lực chuẩn bị cho trận quyết chiến cuối cùng của cuộc kháng chiến.
Nhắc lại những ngày trước giờ nổ súng, ông Tới vẫn nhớ như in:
“Trước khi Chiến dịch Hồ Chí Minh mở màn ngày 26-4-1975, chúng tôi được học tập chính trị suốt 3 ngày, chuẩn bị trang thiết bị rất kỹ. Ai cũng xác định rõ một điều: quyết chiến, quyết thắng.”
Những ngày ấy, không khí trong đơn vị căng như dây đàn. Mỗi người lính hiểu rằng, phía trước là trận đánh cuối cùng, là khoảnh khắc lịch sử của dân tộc. Không ai nói nhiều về sống chết, tất cả chỉ hướng về một mục tiêu: giải phóng Sài Gòn, thống nhất đất nước.
Đến bây giờ, ông Tới vẫn nhớ gần như từng mốc giờ, từng cung đường trong ngày 30-4-1975. Đoàn xe tăng của đơn vị tiến thẳng về trung tâm Sài Gòn. Khi đến ngã tư Bảy Hiền, một xe tăng của ta bị địch tấn công. Nhưng sự kháng cự ấy quá yếu ớt, không thể cản nổi bước tiến như vũ bão của các đơn vị chủ lực.
Chùm ảnh tư liệu
Ảnh tư liệu của bài viết.
“Lúc đó, anh em chỉ nghĩ phải tiến nhanh hơn nữa,” ông kể. “Không được chậm một phút nào.”
Khoảng 12 giờ 15 phút trưa ngày 30-4-1975, ông Tới cùng đồng đội trên xe tăng 975, phối hợp với các đơn vị bộ binh, áp sát Dinh Độc Lập. Nòng pháo được chĩa thẳng vào bên trong dinh. Trên chiếc xe tăng rung lên vì tiếng động cơ, trái tim những người lính trẻ đập dồn dập – họ hiểu rằng lịch sử đang ở ngay trước mắt.
Đến khoảng 4 giờ chiều, sau khi Dương Văn Minh và toàn bộ nội các chính quyền Sài Gòn tuyên bố đầu hàng vô điều kiện, thành phố dần yên tiếng súng. Và rồi, một cảnh tượng không bao giờ quên hiện ra.
“Nhân dân đổ ra đường rất đông,” ông Tới xúc động kể. “Họ chạy đến hỏi thăm, mời nước, đưa đồ ăn cho bộ đội. Ai cũng cười, ai cũng khóc. Quân với dân mừng vui khi biết chắc chắn rằng miền Nam đã hoàn toàn giải phóng, đất nước thực sự thống nhất.”
Buổi chiều lịch sử ấy, Sài Gòn ngập tràn cờ hoa và nước mắt. Còn với người pháo thủ xe tăng Nguyễn Văn Tới, đó là khoảnh khắc khép lại những năm tháng tuổi trẻ giữa bom đạn, mở ra một kỷ nguyên hòa bình cho dân tộc.
Bây giờ, khi nhìn lại bức ảnh chụp bên xe tăng 975, ông Tới chỉ cười hiền. Nhưng trong nụ cười ấy là cả một thời hoa lửa – nơi những người lính trẻ đã đặt trọn niềm tin và sinh mệnh của mình vào ngày đất nước liền một dải.



