Câu chuyện thời hoa lửa: Chiếc xuồng giữa mùa nước nổi
Năm 1969, tại một vùng ven sông thuộc Đồng Nai, có ông Năm là người chèo xuồng rất giỏi. Ban ngày, ông chở người dân qua sông kiếm sống. Đêm đến, ông âm thầm giúp cách mạng vận chuyển lương thực và đưa cán bộ qua những tuyến đường bí mật.
Một đêm mưa lớn, nước sông dâng cao, chảy xiết. Đơn vị du kích trong rừng đang thiếu thuốc men, trong khi một chiến sĩ bị thương nặng cần được cứu chữa gấp. Nếu không đưa thuốc vào kịp thời, tính mạng người chiến sĩ sẽ gặp nguy hiểm.
Biết nhiệm vụ rất khó khăn, ông Năm vẫn nhận lời. Ông chất thuốc men lên chiếc xuồng nhỏ rồi lặng lẽ rời bến. Giữa dòng sông tối đen, mưa đập xuống mặt nước trắng xóa. Nhiều lần chiếc xuồng chao đảo vì sóng lớn, nhưng ông vẫn bình tĩnh điều khiển.
Khi còn cách bờ bên kia không xa, ánh đèn từ tàu tuần tra của địch bất ngờ quét tới. Ông Năm nhanh trí đưa xuồng vào một đám lục bình dày đặc rồi nằm im giữa màn mưa. Con tàu tuần tra đi qua mà không phát hiện.
Gần sáng, ông đưa được số thuốc đến nơi an toàn. Nhờ những loại thuốc ấy, người chiến sĩ bị thương đã qua cơn nguy kịch.
Nhiều năm sau ngày đất nước thống nhất, người chiến sĩ ấy tìm lại ông Năm và xúc động nói:
— Nếu không có chuyến xuồng năm ấy, có lẽ tôi đã không còn cơ hội nhìn thấy ngày hòa bình.
Ông Năm chỉ cười hiền:
— Hồi đó ai cũng làm việc của mình thôi. Người cầm súng đánh giặc, người chèo xuồng góp sức giữ nước.
Câu chuyện về chiếc xuồng giữa mùa nước nổi là minh chứng cho sự hy sinh thầm lặng của những người dân Đồng Nai trong thời hoa lửa. Họ không đòi hỏi ghi công, nhưng chính những đóng góp bình dị ấy đã góp phần làm nên thắng lợi của dân tộc.


