CÂU CHUYỆN THỜI HOA LỬA – CHIẾN SĨ CÁCH MẠNG DƯƠNG VĂN NHƠN
Câu chuyện thời hoa lưa - Chiến sỹ Dương Văn Nhơn
CÂU CHUYỆN THỜI HOA LỬA – CHIẾN SĨ CÁCH MẠNG DƯƠNG VĂN NHƠN
Ông Dương Văn Nhơn sinh ra ngày 1/1/1953, tại ấp Kênh 5B, xã Tân Hội, tỉnh An Giang. Tuổi thơ của ông gắn liền với những cánh đồng lúa bát ngát, con kênh hiền hòa và tiếng cười trong trẻo của một miền quê Nam Bộ. Nhưng rồi, chiến tranh đã đến, mang theo những đổi thay không thể tránh khỏi.
Đầu năm 1972, khi vừa tròn tuổi đôi mươi, ông Nhơn rời quê hương, khoác lên mình màu áo lính, tham gia kháng chiến chống Mỹ tại Đường Dây T70 của Quân khu 9. Những ngày đầu gian khổ, ông cùng đồng đội băng rừng, lội suối, giữ vững từng tuyến liên lạc giữa bom đạn ác liệt. Trong tim họ, luôn cháy lên một niềm tin mãnh liệt vào ngày đất nước hòa bình.
Tháng 3 năm 1973, ông được điều về Bộ đội A12 của Long Châu Hà và giữ chức vụ A Trưởng – Tiểu đội trưởng. Từ một người lính trẻ, ông trở thành người dẫn dắt, bảo vệ đồng đội mình giữa chiến trường khốc liệt. Ông không chỉ chiến đấu bằng lòng dũng cảm mà còn bằng tình thương, sự trách nhiệm với những người anh em cùng chiến hào.
Tháng 4 năm 1974, trong một trận chiến ác liệt tại Óc Eo (Ba Thê), ông bị thương. Vết thương không chỉ in dấu trên cơ thể mà còn là ký ức không thể phai mờ của một thời “hoa lửa” – thời tuổi trẻ được viết bằng máu, nước mắt và lòng yêu nước.
Sau ngày đất nước thống nhất, đến năm 1976, vì sức khỏe không còn cho phép tiếp tục quân ngũ, ông Nhơn xuất ngũ trở về quê nhà. Ông chọn cho mình một cuộc sống giản dị, lặng lẽ giữa quê hương xưa. Dẫu không còn tiếng súng, nhưng trong lòng ông, ký ức về những năm tháng chiến đấu vẫn luôn sống động.
Giữa cuộc sống bình dị, ông vẫn là một “người lính” – người giữ gìn ký ức, truyền lại cho thế hệ sau câu chuyện về một thời hoa lửa oanh liệt. Một thời mà tuổi trẻ của ông và bao người khác đã cháy lên rực rỡ, để đổi lấy hòa bình hôm nay.



