Câu chuyện thời hoa lửa – CHÍN LẦN NÉN ĐAU VÌ ĐỒNG ĐỘI (1)
Câu chuyện thời hoa lửa – CHÍN LẦN NÉN ĐAU VÌ ĐỒNG ĐỘI
Câu chuyện thời hoa lửa – CHÍN LẦN NÉN ĐAU VÌ ĐỒNG ĐỘI
Năm 1963, chàng thanh niên 18 tuổi Nguyễn Minh Hồng (Út Đậu, quê Lấp Vò, Đồng Tháp) tòng quân, gắn bó với Tiểu đoàn 261. Giữa chiến trường miền Nam rực lửa, tuổi thanh xuân của ông đã hòa vào tiếng súng để bảo vệ quê hương.
Chiến trường những năm tháng ấy là thử thách khốc liệt của bom đạn và ranh giới sinh tử mong manh. Trải qua hàng trăm trận đánh, chín lần bị thương là chín lần ông Nguyễn Minh Hồng cắn răng tự băng bó, kiên quyết không rời trận địa để tiếp tục chỉ huy anh em. Cảm động và bi hùng nhất phải kể đến trận đánh tại thị xã Long Xuyên tháng 10 năm 1967. Khi đội biệt động bất ngờ bị bao vây ráo riết, ông đã chọn phần hiểm nguy về mình. Bằng tình đồng đội thiêng liêng, ông quyết định ở lại chặn hậu, dùng lựu đạn và thủ pháo đánh trả quyết liệt để thu hút hỏa lực, mở đường máu cho anh em rút lui an toàn. Giữa vòng vây giặc, người chỉ huy gan dạ ấy đã một mình đẩy lùi cả một trung đội địch.
Ý chí thép của ông còn bừng sáng qua những thời khắc cam go nhất. Tháng 7 năm 1972, tại trận Nhị Bình, dù chân trúng đạn máu tuôn ướt đẫm, ông vẫn tự cầm máu, dõng dạc hô vang khẩu lệnh tấn công đè bẹp tiểu đoàn địch. Hay như cuối năm 1974, khi Tiểu đoàn trưởng trọng thương, ông lập tức xốc lại đội hình phản kích, giữ vững trận địa và bắn rơi cả máy bay trực thăng. Hơn một thập kỷ chiến đấu, dẫu thân thể mang đầy thương tích, người lính Đồng Tháp ấy vẫn lập nên những chiến công phi thường, trở thành chỗ dựa tinh thần vững chắc cho toàn đơn vị vươn lên giành chiến thắng.
Hành trình dũng cảm của Anh hùng Nguyễn Minh Hồng là bức tượng đài bất diệt về ý chí kiên cường. Tuổi trẻ hôm nay xin khắc ghi sự hy sinh ấy, nguyện sống có lý tưởng và cống hiến hết mình cho Tổ quốc.



