Người có công giúp đỡ cách mạng

CÂU CHUYỆN THỜI HOA LỬA Chú Nguyễn Văn Bé – Người giao liên thầm lặng giữa chiến trường Sông Tiền

CÂU CHUYỆN THỜI HOA LỬA Chú Nguyễn Văn Bé – Người giao liên thầm lặng giữa chiến trường Sông Tiền

An Giang27/04/2026PHƯỜNG TÂN CHÂU (PHƯỜNG TÂN CHÂU)3 lượt xem0 lượt chia sẻ

CÂU CHUYỆN THỜI HOA LỬA
Chú Nguyễn Văn Bé – Người giao liên thầm lặng giữa chiến trường Sông Tiền

Sinh năm 1936 trong một gia đình nông dân nghèo bên dòng Sông Tiền hiền hòa, chú Nguyễn Văn Bé lớn lên trong những năm tháng đất nước chìm trong khói lửa chiến tranh. Tuổi thơ của chú không trọn vẹn niềm vui như bao người khác, mà sớm nhuốm màu gian khó, chứng kiến cảnh quê hương bị giày xéo, nhân dân lầm than.

Ngay từ những năm 1945–1947, khi phong trào cách mạng lan rộng khắp Nam Bộ, chú Bé cùng hai người anh trai đã sớm giác ngộ và tham gia vào hoạt động kháng chiến. Khi ấy, dù tuổi còn nhỏ, nhưng chú đã theo các anh làm nhiệm vụ liên lạc, canh gác, dẫn đường cho cán bộ hoạt động bí mật. Ba anh em cùng chung một lý tưởng, cùng góp sức nhỏ bé của mình vào sự nghiệp lớn của dân tộc.

Đến năm 1963, khi cuộc kháng chiến chống Mỹ bước vào giai đoạn ác liệt, chú chính thức tham gia lực lượng giao liên phục vụ bộ đội. Công việc của chú tưởng chừng đơn giản nhưng lại vô cùng nguy hiểm: chuyển thư từ, tài liệu, dẫn đường cho cán bộ, vận chuyển lương thực, thuốc men qua những vùng bị địch kiểm soát gắt gao. Chỉ cần một sơ suất nhỏ cũng có thể phải trả giá bằng tính mạng.

Trong màu áo bà ba giản dị, chú Bé len lỏi qua từng cánh đồng, bờ kinh, rặng dừa nước của vùng Sông Tiền. Ban ngày, chú hóa thân thành người nông dân, khi thì gánh lúa, lúc chèo xuồng, khi lại giả vờ đi thăm ruộng. Ban đêm, chú âm thầm vượt qua các chốt gác, băng qua những con rạch tối om, mang theo những thông tin quan trọng đến tay đơn vị.

Sau đó, chú được phân công phục vụ tại Tiểu đoàn 512 Sông Tiền – một đơn vị chiến đấu kiên cường của lực lượng vũ trang địa phương. Dù không trực tiếp cầm súng xung phong, nhưng mỗi chuyến đi của chú đều góp phần đảm bảo mạch máu thông tin cho đơn vị. Những con đường chú đi qua, những dấu chân lặng lẽ của chú đã góp phần làm nên những chiến thắng vang dội.

Có những lần, chú phải đối mặt với sự truy lùng gắt gao của địch. Có lần bị nghi ngờ, bị kiểm tra bất ngờ, nhưng bằng sự nhanh trí và lòng dũng cảm, chú vẫn giữ vững bí mật, bảo toàn nhiệm vụ. Những gian khổ, hiểm nguy ấy không làm chú chùn bước, mà càng tôi luyện thêm ý chí kiên cường của người chiến sĩ giao liên.

Ba anh em trong gia đình, mỗi người một nhiệm vụ, nhưng đều chung một niềm tin sắt son vào ngày đất nước thống nhất. Dù chiến tranh khốc liệt, tình cảm gia đình vẫn là điểm tựa tinh thần giúp họ vượt qua mọi thử thách.

Sau ngày đất nước hoàn toàn giải phóng, chú Nguyễn Văn Bé trở về với cuộc sống đời thường, tiếp tục lao động, góp phần xây dựng quê hương. Những năm tháng “thời hoa lửa” trở thành ký ức không thể nào quên – ký ức của lòng dũng cảm, của sự hy sinh thầm lặng nhưng cao cả.

Câu chuyện về chú là minh chứng cho hình ảnh những con người bình dị mà phi thường – những người đã âm thầm góp sức mình làm nên lịch sử. Họ không cần được vinh danh rực rỡ, nhưng chính họ là những ngọn lửa nhỏ đã góp phần thắp sáng cả một thời đại.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn