Cựu chiến binh

CÂU CHUYỆN THỜI HOA LỬA " CHÚ NGUYỄN VĂN QUANG – KÍ ỨC HOA LỬA GIỮA ĐỜI THƯỜNG"

Câu chuyện về chú Nguyễn Văn Quang – cựu chiến binh quê Cà Mau, từng tham gia kháng chiến, chịu thương tích nặng và bị giam cầm tại Côn Đảo – là minh chứng sống cho những hy sinh thầm lặng của các thế hệ đi trước. Dù chịu di chứng chiến tranh và sống cuộc đời giản dị, chú vẫn giữ tinh thần kiên cường. Câu chuyện nhắc nhở thế hệ trẻ trân trọng hòa bình, biết ơn quá khứ và tiếp nối tinh thần cống hiến cho đất nước bằng trí tuệ, nhân cách và hành động thiết thực.

TP. Hồ Chí Minh25/12/2025Nguyễn Hồng Như Quỳnh (Đoàn xã Tân Nhựt)2 lượt xem0 lượt chia sẻ

Hành trình tìm hiểu lịch sử dân tộc, thế hệ thanh niên hôm nay không chỉ tiếp cận quá khứ qua sách giáo khoa hay những trang tư liệu khô khan, mà còn may mắn được lắng nghe những câu chuyện sống động từ chính những con người đã đi qua chiến tranh. Đó là những cựu chiến binh – những nhân chứng lịch sử bằng xương bằng thịt, mang trong mình ký ức của một thời đạn bom, hy sinh và lý tưởng cao đẹp. Mỗi lần được gặp gỡ, trò chuyện với các bác, các chú, chúng tôi như được chạm tay vào lịch sử, để hiểu sâu sắc hơn giá trị của hòa bình và độc lập hôm nay.

Trong dòng chảy yên bình của cuộc sống hiện tại, khi đất nước không còn tiếng bom rơi, đạn nổ, thế hệ trẻ càng thấm thía rằng hòa bình là thành quả được đánh đổi bằng máu, nước mắt và cả tuổi xuân của biết bao con người. Những cựu chiến binh, những người có công với cách mạng và các Mẹ Việt Nam anh hùng chính là những trang sử sống, lặng lẽ mang trong mình ký ức của một thời chiến tranh khốc liệt để thế hệ hôm nay được sống, học tập và cống hiến trong tự do. Trong số những con người đáng kính ấy, câu chuyện về chú Nguyễn Văn Quang, hiện đang sinh sống tại xã Tân Nhựt, để lại nhiều suy ngẫm sâu sắc.

Chú Nguyễn Văn Quang là người con của quê hương Cà Mau, mảnh đất giàu truyền thống cách mạng. Năm 1947, khi đất nước còn chìm trong khói lửa, chú đã sớm tham gia kháng chiến tại chiến trường Cà Mau. Giữa rừng tràm, rừng đước hoang sơ, trong điều kiện chiến đấu vô cùng thiếu thốn, chú cùng đồng đội kiên cường bám trụ, vượt qua gian nan, một lòng theo cách mạng, góp phần bảo vệ từng tấc đất quê hương.

Đến năm 1963, trong một trận chiến ác liệt, chú bị trúng ba phát đạn vào chân, bị thương nặng và bị địch bắt, đưa ra nhà tù Côn Đảo ở Phú Quốc – nơi được xem là “địa ngục trần gian”. Tại đây, chú phải đối mặt với những đòn tra tấn tàn khốc và cuộc sống giam cầm khắc nghiệt. Thế nhưng, giữa ranh giới mong manh của sự sống và cái chết, ý chí người chiến sĩ cách mạng trong chú vẫn không hề lay chuyển. Niềm tin vào ngày đất nước thống nhất trở thành điểm tựa tinh thần giúp chú vượt qua những tháng ngày tù đày khắc nghiệt.

Sau nhiều năm mang trên mình vết thương chiến tranh, đến năm 1972, chú được chuyển ra Hà Nội điều trị. Những vết đạn năm xưa để lại di chứng nặng nề, ảnh hưởng lâu dài đến sức khỏe. Dẫu vậy, khi đất nước hoàn toàn giải phóng vào năm 1975, chú vẫn tiếp tục được điều về Sài Gòn, công tác tại Thành ủy Quận 11 trong các năm 1975, 1976 và 1977. Trong những năm đầu xây dựng đất nước, chú đã âm thầm góp sức mình cho công tác tổ chức, ổn định bộ máy chính quyền địa phương.

Sau đó, chú tiếp tục chuyển sang làm việc tại Công an Quận 11. Tuy nhiên, do vết thương cũ ở chân ngày càng tái phát, sức khỏe suy giảm, chú buộc phải dừng công tác sau vài năm. Chiến tranh đã lùi xa, nhưng những di chứng mà nó để lại vẫn âm thầm theo chú suốt cuộc đời.

Hiện nay, khi tuổi đã cao, chú Nguyễn Văn Quang có sức khỏe yếu, không còn nghe được ở một bên tai. Chú sống cùng vợ trong một căn nhà nhỏ tại xã Tân Nhựt, cuộc sống còn nhiều khó khăn. Dù vậy, ở chú vẫn toát lên sự điềm đạm, giản dị và bản lĩnh của một người lính từng đi qua chiến tranh, chấp nhận mất mát mà không một lời than trách.

Câu chuyện cuộc đời của chú Nguyễn Văn Quang gợi nhắc mạnh mẽ về giá trị của hòa bình – một giá trị không tự nhiên mà có. Đối với thế hệ thanh niên hôm nay, lòng biết ơn không chỉ dừng lại ở sự tri ân trong những dịp kỷ niệm, mà cần được thể hiện bằng hành động cụ thể: sống có lý tưởng, có trách nhiệm, sẵn sàng cống hiến cho cộng đồng và xã hội.

Tiếp bước cha anh không nhất thiết phải cầm súng ra chiến trường, mà là giữ gìn hòa bình, xây dựng đất nước bằng trí tuệ, nhân cách và khát vọng cống hiến. Khi mỗi người trẻ ý thức được điều đó, sự hy sinh thầm lặng của những người như chú Nguyễn Văn Quang sẽ không bao giờ bị lãng quên, mà tiếp tục được viết tiếp bằng những trang đời mới – lặng lẽ nhưng đầy ý nghĩa.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn