câu chuyện thời hoa lửa Chú Trần Văn Tặc, sinh năm 1955, sống tại ấp IV
Chú Hồ Văn Tặc, sinh năm 1955, lớn lên tại ấp IV trong những năm tháng đất nước còn chìm trong khói lửa chiến tranh. Tuổi trẻ của chú không gắn với những ước mơ bình dị, mà sớm hòa vào dòng chảy của lịch sử, nơi mỗi người dân đều mang trong mình trách nhiệm với quê hương.
Câu chuyện thời hoa lửa – Người đi qua ba màu áo
Chú Hồ Văn Tặc, sinh năm 1955, lớn lên tại ấp IV trong những năm tháng đất nước còn chìm trong khói lửa chiến tranh. Tuổi trẻ của chú không gắn với những ước mơ bình dị, mà sớm hòa vào dòng chảy của lịch sử, nơi mỗi người dân đều mang trong mình trách nhiệm với quê hương.
Năm 1974, khi vừa tròn đôi mươi, chú tham gia lực lượng du kích tại xã Long Hòa, huyện Châu Thành, tỉnh Trà Vinh. Những ngày ấy, cuộc sống của người du kích là những đêm bám trụ, những lần bí mật hoạt động giữa lòng dân, kiên cường giữ từng tấc đất quê hương.
Đến năm 1975, khi cuộc kháng chiến chống Mỹ bước vào giai đoạn quyết định, chú chính thức trở thành chiến sĩ của Tiểu đoàn 5, Trung đoàn 3, Quân khu 9. Trong màu áo lính, chú cùng đồng đội chiến đấu vì độc lập, tự do của dân tộc. Đó là những ngày tháng mà mỗi bước tiến đều đánh đổi bằng mồ hôi, nước mắt, và cả máu xương.
Cũng trong năm lịch sử ấy, khi đất nước thống nhất, chú tiếp tục khoác lên mình một màu áo mới – trở thành công an vũ trang của Công an huyện Châu Thành, tỉnh Trà Vinh. Từ chiến trường chuyển sang nhiệm vụ giữ gìn an ninh trật tự, chú vẫn giữ nguyên tinh thần của người lính: kỷ luật, bản lĩnh và tận tụy.
Đến năm 1978, chú rời lực lượng, trở về sinh sống tại quê nhà. Dẫu không còn trong quân ngũ hay lực lượng vũ trang, nhưng những năm tháng “thời hoa lửa” đã hun đúc trong chú một ý chí vững vàng và tấm lòng gắn bó với cộng đồng.
Ngày nay, chú là hội viên Hội Cựu chiến binh ấp IV, xã Mỹ Long. Ở tuổi đã cao, chú vẫn là tấm gương sáng cho thế hệ trẻ – một người từng đi qua ba màu áo: du kích, người lính và công an vũ trang, tất cả đều chung một lý tưởng phụng sự Tổ quốc.
Những ký ức chiến tranh có thể đã lùi xa theo năm tháng, nhưng với chú Hồ Văn Tặc, đó là một phần đời không thể nào quên – một thời hoa lửa đã làm nên con người hôm nay.



