Câu chuyện thời hoa lửa - Chuyên một người anh hùng
Giữa muôn trùng sóng gió năm 1965, hòn đảo Cồn Cỏ — “mắt thần” của miền Bắc — chìm trong bão lửa bởi hàng vạn tấn bom đạn. Để bảo vệ hòn đảo tiền tiêu, chàng thanh niên Lê Hữu Trạc cùng trung đội “cạo trọc” (sáng kiến trọc đầu để tiết kiệm nước ngọt) thuộc Đại đội Lê Hồng Phong đã xung phong vượt biển ra giữ đảo. Gần 1.000 ngày đêm kiên cường trụ vững, sống cầm hơi bằng nước chuối rừng và hứng chịu trung bình 40 tấn bom đạn mỗi người, ông cùng đồng đội đã giữ vững Cồn Cỏ nhờ ý chí thép và sự tiếp tế quả cảm của nhân dân Vĩnh Linh.
Năm 1968, rời đảo vào đất liền chặn đường tiếp viện địch ở Khe Sanh, ông chỉ huy đánh sập cầu Bến Ngự, tiêu diệt nhiều sinh lực địch trước khi một quả bom nổ chậm cướp đi ánh sáng hai mắt ở tuổi 28. Trở về hậu phương, tình yêu chân thành của người phụ nữ Hà Tây — bà Kim Thị Mão — đã trở thành điểm tựa giúp người dũng sĩ khiếm thị viết tiếp cuộc đời bình dị mà cao đẹp. Mọi danh hiệu Anh hùng LLVTND được trao, với ông, đều đánh đổi bằng máu xương của đồng đội. Cuộc đời bi tráng ấy chính là ngọn lửa thắp sáng niềm tin và điểm tựa tinh thần vững chắc cho thế hệ mai sau.


