Nhân chứng trực tiếp tham gia các sự kiện lịch sử

Câu chuyện thời hoa lửa: Chuyến tải thương dưới làn bom

Câu chuyện thời hoa lửa: Chuyến tải thương dưới làn bom

An Giang16/06/2026Huỳnh Thị Hiền Lương (Vĩnh Xương)2 lượt xem0 lượt chia sẻ

Câu chuyện thời hoa lửa: Chuyến tải thương dưới làn bom

Mùa khô năm 1969, chiến trường Vĩnh Hòa trở nên khốc liệt hơn bao giờ hết. Sau nhiều trận đánh ở Vàm Hồ, Giồng Trà Dên và Miếu Hội, số thương binh của ta ngày càng nhiều. Trong khi đó, địch liên tục dùng trực thăng và pháo binh phong tỏa các tuyến đường vận chuyển.

Giữa hoàn cảnh ấy, những người dân công tải thương của Vĩnh Hòa trở thành "mạch máu sống" nối liền hậu phương với tiền tuyến.

Trong đội dân công năm ấy có anh Sáu Lành, một nông dân mới ngoài ba mươi tuổi. Ban ngày anh làm ruộng, ban đêm tham gia công tác cách mạng.

Một đêm, đơn vị báo tin có ba thương binh đang mắc kẹt gần khu vực Miếu Hội sau một trận đánh lớn. Nếu không đưa về căn cứ kịp thời, tính mạng các anh sẽ rất nguy hiểm.

Nhận nhiệm vụ, anh Sáu cùng bốn thanh niên trong xã lập tức lên đường.

Đêm tối đen như mực.

Cả nhóm khiêng võng băng qua những cánh đồng ngập nước.

Mỗi bước đi đều phải thật nhẹ để tránh gây tiếng động.

Khi đến nơi, họ thấy các thương binh nằm trong một căn chòi lá bỏ hoang. Một người bị thương ở chân, một người bị mảnh pháo găm vào vai, còn người thứ ba đang sốt cao vì mất máu.

Không ai nói nhiều.

Mọi người nhanh chóng đặt thương binh lên võng rồi bắt đầu hành trình trở về.

Đi được nửa đường thì tiếng trực thăng vang lên.

Một chiếc máy bay địch bất ngờ quần thảo trên cánh đồng.

Ánh đèn pha lia xuống mặt đất.

Cả đoàn lập tức nằm sát xuống ruộng.

Những chiếc võng được phủ bằng lá cây để ngụy trang.

Tiếng cánh quạt gầm rú trên đầu.

Ai cũng nín thở.

May mắn thay, trực thăng không phát hiện được mục tiêu.

Nhưng khó khăn vẫn chưa hết.

Đến gần sáng, đoàn phải vượt qua một con rạch rộng.

Nước chảy xiết.

Để bảo đảm an toàn cho thương binh, anh Sáu Lành quyết định cõng từng người qua bờ bên kia.

Dòng nước lạnh buốt.

Có lúc nước ngập đến ngực.

Nhưng anh vẫn cắn răng bước tiếp.

Khi người thương binh cuối cùng được đưa qua bờ an toàn, mọi người mới thở phào nhẹ nhõm.

Trời vừa hửng sáng thì đoàn cũng về đến căn cứ.

Các y tá lập tức tiếp nhận và cứu chữa thương binh.

Một người chiến sĩ nắm chặt tay anh Sáu, xúc động nói:

— Nếu không có bà con, chắc tụi tôi không sống được đến hôm nay.

Anh Sáu chỉ cười hiền:

— Bộ đội giữ đất nước, tụi tôi có cực chút cũng đáng.

Nhiều năm sau ngày giải phóng, những người dân công tải thương năm ấy ít khi kể về công lao của mình.

Họ vẫn trở về với ruộng đồng, với cuộc sống bình dị.

Nhưng trong ký ức của những cựu chiến binh từng được cứu sống, hình ảnh những người dân Vĩnh Hòa gùi gạo, tải đạn, khiêng thương binh xuyên đêm dưới bom đạn mãi là biểu tượng đẹp của tình quân dân trong những năm tháng hoa lửa.

Đó là những con người không trực tiếp xung phong nơi trận tuyến, nhưng chính họ đã góp phần làm nên sức mạnh của cuộc kháng chiến và viết nên những trang sử hào hùng cho quê hương Vĩnh Hòa

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn