Câu chuyện thời hoa lửa: Cô giáo nơi căn cứ Chiến khu Đ
Những năm kháng chiến chống Mỹ, trong một khu rừng thuộc Chiến khu Đ ở Đồng Nai, có một lớp học đặc biệt được dựng bằng tre nứa dưới những tán cây lớn. Người đứng lớp là cô giáo Hương, mới ngoài hai mươi tuổi.
Ban ngày, tiếng máy bay địch thường xuyên gầm rú trên bầu trời. Mỗi khi có báo động, cô và học trò lại nhanh chóng xuống hầm trú ẩn. Hết báo động, lớp học lại tiếp tục. Bảng là một tấm gỗ, phấn được làm từ đá trắng, còn sách vở vô cùng thiếu thốn.
Một hôm, trong một trận càn lớn, quân địch tiến sát khu vực lớp học. Cô Hương nhanh chóng đưa các em nhỏ xuống hầm bí mật rồi quay lại thu gom tài liệu, sách học và những cuốn sổ ghi chép. Với cô, đó không chỉ là sách vở mà còn là niềm hy vọng về tương lai của các em.
Khi quân địch rút đi, lớp học đã bị hư hỏng nặng. Nhiều người nghĩ rằng sẽ phải tạm dừng việc học. Nhưng ngay sáng hôm sau, cô Hương cùng bà con trong căn cứ dựng lại mái lá mới. Chỉ vài ngày sau, tiếng đánh vần của học sinh lại vang lên giữa núi rừng.
Có lần, một học sinh hỏi:
— Cô ơi, chiến tranh thế này sao mình vẫn phải học?
Cô Hương mỉm cười trả lời:
— Vì đất nước rồi sẽ hòa bình. Khi ấy, chính các em sẽ là những người xây dựng quê hương.
Nhiều năm sau ngày thống nhất, những học trò của cô có người trở thành giáo viên, bác sĩ, cán bộ. Mỗi lần nhắc về tuổi thơ, họ vẫn nhớ hình ảnh cô giáo trẻ tận tụy bên lớp học giữa bom đạn.
Câu chuyện về cô giáo Hương cho thấy rằng trong thời hoa lửa, không chỉ có những người trực tiếp chiến đấu mới góp phần vào thắng lợi của dân tộc. Những người thầy, người cô âm thầm gieo chữ giữa chiến tranh cũng đang gìn giữ tương lai của đất nước bằng một cách rất đặc biệt.



