CÂU CHUYỆN THỜI HOA LỬA CÓ MỘT DÒNG SÔNG, MỘT CON ĐƯỜNG MANG TÊN LIỆT SỸ
Trên vùng đất Nam An Phụ, thành phố Hải Phòng, có một dòng sông đào lặng lẽ chảy qua những cánh đồng và một con đường nối dài những miền quê. Dòng sông ấy, con đường ấy cùng mang một cái tên: Phùng Khắc.

Ít ai biết rằng, phía sau cái tên mộc mạc ấy là hình bóng của một con người đã hiến trọn đời mình cho Tổ quốc – liệt sĩ Nguyễn Văn Phùng, bí danh Phạm Khắc.
Những năm kháng chiến chống thực dân Pháp, vùng giáp ranh Kinh Môn – Đông Triều – Thủy Nguyên chìm trong khói lửa. Đồn bốt dày đặc, quân thù càn quét không ngừng. Giữa những ngày tháng ác liệt ấy, Nguyễn Văn Phùng được giao nhiệm vụ trở về Kinh Môn, mở đường liên lạc, phá tề, diệt ác, gây dựng và bảo vệ vùng du kích. Ông sống giữa dân, chiến đấu cùng dân, lấy lòng dân làm thành lũy.
Trận đánh đồn Trung Hòa năm 1953 là minh chứng cho trí tuệ và lòng quả cảm của người chỉ huy. Không tiếng súng, cả đồn giặc bị bắt gọn. Nhưng ngay sau chiến thắng ấy, trong trận chiến bảo vệ làng du kích Đích Sơn, Nguyễn Văn Phùng đã anh dũng hy sinh khi trực tiếp đánh giáp lá cà với quân địch, để giữ vững mảnh đất quê hương.
Sau ngày đất nước dần yên tiếng súng, nhân dân đã lấy tên Phùng Khắc đặt cho dòng sông đào từ năm 1956, rồi cho con đường khánh thành năm 2002, chạy qua địa phận Nam An Phụ hôm nay. Không phải để vinh danh ồn ào, mà để mỗi ngày, dòng nước chảy và bánh xe lăn đều thì thầm nhắc nhớ một thời hoa lửa.
Dòng sông Phùng Khắc vẫn âm thầm tưới mát ruộng đồng. Con đường Phùng Khắc vẫn nối dài những chuyến đi. Và ở nơi ấy, giữa nhịp sống bình yên của hôm nay, cái tên Phùng Khắc vẫn sống mãi – như một lời nhắc nhở lặng thầm về sự hy sinh, lòng trung dũng và tình yêu nước của những người đã ngã xuống để quê hương được hồi sinh.
Chùm ảnh tư liệu
Ảnh tư liệu của bài viết.



