Bài viết

Câu chuyện thời hoa lửa - Có một tuổi hai mươi nằm lại

Đồng chí Nguyễn Văn Thạc mang trong mình một trí thức trẻ giàu lý tưởng, kiên cường, trong sáng, sẵn sàng hy sinh vì Tổ quốc.

Tây Ninh16/05/2026Nguyễn Thị Cẩm Tú (THPT Trảng Bàng)2 lượt xem0 lượt chia sẻ

“Nếu Tổ quốc cần, chúng tôi biết sống xa nhau.” — Nguyễn Văn Thạc.

Tôi khẽ đọc lại dòng chữ ấy giữa một buổi chiều lặng gió. Trang nhật ký đã ngả màu thời gian nhưng từng con chữ vẫn như còn nóng hổi hơi thở của tuổi trẻ. Có những con người sinh ra không để đứng ngoài lịch sử, mà để bước thẳng vào nơi gian khổ nhất của lịch sử.

“Cậu học giỏi như vậy, sao lại đi lính?” — một người bạn hỏi khi Nguyễn Văn Thạc quyết định rời giảng đường.

Anh chỉ cười, ánh mắt bình thản mà cương nghị: “Nếu không ai đi, thì ai sẽ giữ đất nước này?”

Tôi lặng đi. Câu nói ấy không ồn ào, nhưng đủ khiến cả một thế hệ phải suy nghĩ. Trong nhật ký, anh viết: “Tuổi hai mươi không thể chỉ sống cho riêng mình.” Một câu giản dị, nhưng như lời thề khắc vào thời gian.

Chiến trường Thành cổ Quảng Trị năm 1972 là nơi bom đạn không ngừng trút xuống. Đất bị xới tung, trời bị xé rách bởi tiếng pháo. Giữa khói lửa ấy, Nguyễn Văn Thạc cùng đồng đội vẫn bám trụ chiến hào.

Một người lính trẻ khẽ hỏi anh trong đêm:

— “Thạc này, cậu có sợ không?”

Anh đáp rất nhẹ, nhưng rắn như thép: “Có chứ. Nhưng sợ không làm mình lùi bước.”

Tôi nghe mà nghẹn lại. Đó không phải sự liều lĩnh, mà là bản lĩnh của một con người đã chọn đứng về phía Tổ quốc, dù phải đánh đổi bằng cả tuổi trẻ

Trong những ngày ở Thành cổ, anh vẫn viết. Viết trong ánh đèn dầu leo lét, viết giữa những khoảng lặng hiếm hoi của chiến hào. Anh viết về đồng đội, về niềm tin vào ngày hòa bình, về một đất nước sẽ đứng dậy sau khói lửa.

Có lần, một đồng đội nói nhỏ: “Nếu tôi ngã xuống…”

Chưa kịp nói hết, anh đã đặt tay lên vai bạn: “Không ai ngã xuống cả. Chúng ta còn phải giữ đất này.”

Rồi một ngày, giữa mưa bom bão đạn ác liệt, Nguyễn Văn Thạc đã ngã xuống. Không kèn trống, không lời từ biệt. Chỉ có tiếng bom vẫn vọng xa và đất trời như lặng đi trong khoảnh khắc.

Tôi đọc lại dòng cuối cùng trong nhật ký: “Dù có ngã xuống, chúng tôi vẫn tin ngày mai sẽ đến.” Một niềm tin không còn nằm trên trang giấy, mà đã hóa thành máu xương.

Chiều nay, đứng giữa nghĩa trang liệt sĩ, gió thổi qua hàng bia trắng, người kể khẽ nói như một lời tri ân: “Các anh đã sống thay chúng tôi những năm tháng đẹp nhất.”

Không ai trả lời. Nhưng trong gió, dường như vẫn còn vang lên tiếng nói của tuổi hai mươi: “Chúng tôi không lùi bước.”

Và tôi hiểu rằng, có một tuổi hai mươi đã nằm lại không phải để kết thúc, mà để đất nước này được bắt đầu bằng hòa bình.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn
Câu chuyện thời hoa lửa - Có một tuổi hai mươi nằm lại | Câu chuyện thời hoa lửa