Bài viết

CÂU CHUYỆN THỜI HOA LỬA “CÔ TƯ LAN - NGƯỜI PHỤ NỮ GIAO LIÊN KIÊN CƯỜNG CỦA XÃ HÒA TÚ”

CÂU CHUYỆN THỜI HOA LỬA “CÔ TƯ LAN - NGƯỜI PHỤ NỮ GIAO LIÊN KIÊN CƯỜNG CỦA XÃ HÒA TÚ”

Cần Thơ11/12/2025Phạm Hoàng Anh Thư (Đoàn xã Hoà Tú)4 lượt xem0 lượt chia sẻ
CÂU CHUYỆN THỜI HOA LỬA “CÔ TƯ LAN - NGƯỜI PHỤ NỮ GIAO LIÊN KIÊN CƯỜNG CỦA  XÃ HÒA TÚ”

Nếu ngày hôm nay chúng em được sống trong hòa bình, được đến trường với trang vở thơm mùi giấy mới, thì đâu đó trên mảnh đất Hòa Tú 1 này, vẫn còn vang vọng dấu chân và hơi thở của những con người bình dị đã dành cả tuổi xuân cho Tổ quốc. Trong số đó, có một người phụ nữ mà người dân trong vùng luôn gọi bằng cái tên thân thương cô Võ Thị Lan – giao liên kiên cường của xã HòaTú 1.

Cô Lan sinh ra trong một gia đình nông dân nghèo. Chiến tranh bao phủ miền sông nước Sóc Trăng bằng những cuộc càn quét, những trạm kiểm soát chằng chịt của địch. Nhưng cũng chính trong bối cảnh ấy, lòng yêu nước của cô nảy nở mạnh mẽ. Mới ngoài đôi mươi, cô Lan đã xin tham gia lực lượng giao liên, một công việc vừa âm thầm, vừa đầy hiểm nguy.

Ngày ấy, đường từ Hòa Tú 1 sang các xã lân cận không chỉ là đường làng, mà là hành trình đánh cược với sự sống. Cô Lan thường xuyên mang theo thư mật, tài liệu quan trọng trong ruột áo, trong đáy thúng, hoặc gói khéo vào những bó rau tưởng như bình thường. Có những đêm, khi tiếng đạn xé ngang cánh đồng, cô vẫn lội nước qua kênh Ba Sợi, men theo bờ rạch Mã Phô để kịp đưa tài liệu đến căn cứ.

Người dân trong xóm kể lại rằng:“Cô Lan nhỏ người mà gan lắm. Địch đóng chốt ngay đầu đường, vậy mà cô vẫn bình thản gánh thúng rau đi qua. Có lần nó lục tung hết nhưng không tìm ra gì. Cô mỉm cười rồi đi tiếp như không có gì xảy ra.”

Để làm được điều ấy, cô Lan phải học cách ghi nhớ đường đi lối lại, dấu chốt của địch, giờ giấc tuần tra, thậm chí cả ánh mắt của từng tên lính. Có những đêm cô chạy bộ hơn chục cây số, chỉ để kịp đưa một mảnh giấy nhỏ bằng hai ngón tay – nhưng mảnh giấy ấy có thể thay đổi cả một trận đánh, cứu được nhiều đồng đội đang phục kích.

Nhiều lần bị phục kích bất ngờ, cô phải lao xuống ruộng, ngâm mình dưới nước cả giờ đồng hồ để tránh bị phát hiện. Lưng cô từng bị mảnh đạn cắt rách trong một cuộc càn quét, nhưng chỉ băng vội bằng một miếng vải, cô lại tiếp tục hành trình. Bởi theo lời cô kể sau này: “Mình ngã xuống, tài liệu mà địch lấy được thì bao nhiêu người sẽ chết.”

Điều khiến em xúc động nhất khi nghe lại câu chuyện, chính là sự bình dị trong cách cô nhìn về quá khứ. Khi người ta gọi cô là “người hùng”, cô chỉ cười hiền, tay đặt lên ngực áo bà ba:“Hồi đó ai cũng trẻ, ai cũng thương nước rồi thương dân. Làm được gì cho cách mạng thì làm.”

Sau ngày đất nước hòa bình, cô Lan trở về với ruộng đồng, sống một cuộc đời giản dị như bao người mẹ miền Tây khác. Dấu vết chiến tranh còn trên làn da, nhưng giọng nói thì vẫn ấm áp, hiền hòa. Trong căn nhà nhỏ ven con rạch, cô đã kể lại cho thế hệ trẻ những câu chuyện về một thời mà tuổi trẻ đổi lấy bằng mồ hôi, nước mắt, và cả máu.

Chân dung cô Võ Thị Lan ( cô Tư Lan – Nguyên Huyện đội trưởng Mỹ Xuyên)

Những câu chuyện của cô không hào nhoáng, không tô hồng, mà chân thật như chính cuộc đời cô. Nghe cô kể, em hiểu rằng chiến tranh không chỉ có những anh bộ đội trong rừng sâu, mà còn có những người phụ nữ lặng thầm, gánh trên vai sứ mệnh nối liền những mạch máu thông tin của cách mạng.

Ngày hôm nay, khi đi qua con đường đất dẫn từ nhà cô ra xóm, em hình dung thấp thoáng bóng dáng một cô gái trẻ mặc áo bà ba, đội nón lá, gánh thúng rau đi thật nhanh trong nắng chiều… Và em thấy biết ơn vô cùng.

Câu chuyện của cô Võ Thị Lan không chỉ là ký ức của thế hệ trước, mà là ngọn lửa truyền cho chúng em niềm tự hào, trách nhiệm và tình yêu quê hương.
Một người phụ nữ bình dị, nhưng đã góp phần làm nên hòa bình để chúng em được sống những ngày tháng rực rỡ hôm nay.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn