CÂU CHUYỆN THỜI HOA LỬA CỤ A NHỜ
Câu chuyện kể về cụ A Nhờ, cựu chiến binh sinh năm 1952 quê ở Đăk Choong, người đã dành tuổi trẻ tham gia kháng chiến trên nhiều chiến trường. Dù tuổi cao, ký ức không còn nguyên vẹn, nhưng mỗi khi nhắc đến những năm tháng chiến tranh và chiến thắng Đăk Pek, cụ vẫn thể hiện niềm tự hào, ý chí kiên cường và tinh thần không sợ hy sinh. Những tấm Huân chương Chiến sĩ Vẻ vang và Huân chương Kháng chiến là minh chứng cho những đóng góp của cụ đối với Tổ quốc. Cuộc gặp gỡ đã giúp thế hệ trẻ hiểu sâu s
Trong một buổi chiều yên bình, tôi cùng các bạn học sinh Trường PTDTNT THPT Đăk Glei có dịp đến thăm cụ A Nhờ tại thôn Đông Thượng, xã Đăk Pek, tỉnh Quảng Ngãi. Ngôi nhà nhỏ của cụ nằm nép mình giữa không gian tĩnh lặng của núi rừng. Đón chúng tôi là một cụ già với mái tóc bạc trắng, dáng người gầy nhưng ánh mắt vẫn ấm áp và kiên nghị.
Cụ sinh năm 1952, quê ở Đăk Choong. Tuổi đã cao, ký ức không còn trọn vẹn, có những câu chuyện cụ kể rồi lại quên, phải dừng lại thật lâu mới nhớ ra. Nhưng điều khiến chúng tôi xúc động là mỗi khi nhắc đến những năm tháng chiến tranh, giọng cụ bỗng trở nên mạnh mẽ, ánh mắt sáng lên như sống lại cả một thời tuổi trẻ. Dường như bom đạn có thể làm phai mờ ký ức, nhưng không thể xóa nhòa tinh thần không sợ súng đạn trong cụ.
Ngồi quây quần bên cụ, chúng tôi lắng nghe từng lời kể, dù có lúc đứt quãng. Cụ nói rằng mình đã đi qua nhiều chiến trường, từ nơi này sang nơi khác, băng rừng, lội suối, đối mặt với biết bao hiểm nguy. “Đi đâu cũng đánh giặc,” cụ cười hiền, câu nói giản dị mà chứa đựng cả một cuộc đời chiến đấu. Có những trận đánh ác liệt, có những lần bom rơi ngay sát bên, nhưng cụ và đồng đội chưa bao giờ nghĩ đến việc lùi bước.
Khi nhắc đến chiến thắng Đăk Pek, cụ chậm rãi kể, đôi khi dừng lại để nhớ, nhưng niềm tự hào thì hiện rõ trong từng ánh mắt. “Đánh xong… vui lắm,” cụ nói, giọng trầm xuống. Chỉ vài lời giản đơn, nhưng chúng tôi hiểu rằng đằng sau đó là biết bao gian khổ, hy sinh mà cụ và đồng đội đã trải qua để giành lấy thắng lợi.
Có lúc cụ im lặng rất lâu, như đang tìm lại những ký ức đã xa. Chúng tôi kiên nhẫn chờ, không ai nói gì, chỉ lặng lẽ nhìn cụ. Rồi cụ lại tiếp tục, kể về những ngày hành quân, những đêm đói rét, những lần đối mặt với cái chết. Dù ký ức không còn liền mạch, nhưng tinh thần lạc quan, ý chí kiên cường của cụ thì vẫn rõ ràng như vừa mới hôm qua.
Trong căn nhà nhỏ, cụ nâng niu những kỷ vật chiến tranh như báu vật. Khi chúng tôi hỏi về những tấm huân chương, cụ như tỉnh hẳn. Đôi tay run run, cụ cẩn thận lấy ra Huân chương Chiến sĩ Vẻ vang và Huân chương Kháng chiến. Ánh mắt cụ ánh lên niềm tự hào, giọng nói chậm rãi nhưng chắc chắn: “Cái này… Nhà nước cho… vì mình đi đánh giặc.”
Chúng tôi lặng người khi nhìn những tấm huân chương ấy. Đó không chỉ là phần thưởng, mà là minh chứng cho một thời tuổi trẻ đầy cống hiến, hy sinh vì độc lập, tự do của Tổ quốc. Dù cụ không còn nhớ hết những chặng đường mình đã đi qua, nhưng những kỷ vật ấy vẫn ở đó, như thay cụ kể lại một cuộc đời đáng tự hào.
Buổi chiều hôm ấy trôi qua thật nhanh. Trước khi ra về, chúng tôi chào cụ, lòng tràn đầy xúc động. Câu chuyện của cụ A Nhờ – dù không trọn vẹn từng chi tiết – nhưng lại khắc sâu trong chúng tôi bằng chính tinh thần không sợ súng đạn, bằng niềm lạc quan và lòng yêu nước mãnh liệt.
Rời khỏi ngôi nhà nhỏ, chúng tôi bước đi mà lòng vẫn còn lặng lại. Mỗi người dường như đều mang theo những suy nghĩ riêng, nhưng tất cả đều gặp nhau ở một điều giản dị mà sâu sắc: có được hòa bình hôm nay chưa bao giờ là điều dễ dàng. Đó là thành quả của biết bao mồ hôi, nước mắt và cả máu của những con người như cụ A Nhờ. Và từ giây phút ấy, chúng tôi càng hiểu rằng mình cần phải sống có trách nhiệm hơn, biết trân trọng hiện tại và gìn giữ, tiếp nối những giá trị mà thế hệ đi trước đã đánh đổi bằng cả tuổi xuân để tạo nên.


