CÂU CHUYỆN THỜI HOA LỬA CỦA ANH HÙNG LỰC LƯỢNG VŨ TRANG NHÂN DÂN - CỰU CHIẾN BINH NGUYỄN VĂN BẢY (1936-2019)
Trong những năm tháng đất nước còn ngập chìm trong khói lửa, có những con người bình thường bước ra từ ruộng đồng, nhưng lại viết nên những trang sử khiến cả thế giới phải nể phục. Một trong những con người ấy là cựu chiến binh – Anh hùng LLVTND Nguyễn Văn Bảy, sinh năm 1936, quê ở huyện Lai Vung, tỉnh Đồng Tháp. Cuộc đời ông giống như một câu chuyện đẹp giữa thời đại đạn bom, nơi một người nông dân chân đất trở thành một trong những phi công xuất sắc nhất thế giới thời bấy giờ.
Tôi biết đến ông qua câu nói từng làm tôi nổi da gà: “Tôi chỉ có một nghề là… bắn máy bay Mỹ.” Nghe tưởng như đùa, nhưng đó lại là sự thật của chiến tranh. Ông Bảy vốn học ít, làm ruộng từ nhỏ, đôi chân lúc nào cũng lem đất. Vậy mà khi Tổ quốc gọi, ông rời quê tham gia lực lượng không quân, trải qua quá trình huấn luyện khắc nghiệt và trở thành phi công tiêm kích MiG-21 – loại máy bay mà chỉ những phi công giỏi nhất mới được lái.
Trong cuộc chiến chống Mỹ, Nguyễn Văn Bảy lập được bảy chiến công bắn rơi 7 máy bay Mỹ, chủ yếu là F-4 Phantom – loại chiến đấu cơ hàng đầu của Mỹ thời đó. Điều khiến tôi ấn tượng không chỉ là con số, mà là cách ông chiến đấu: bình tĩnh, kiên quyết và không bao giờ tự cao. Có lần, khi bay lên, máy bay của ông gần như không còn nhiên liệu, nhưng vì phía dưới là đội hình tấn công của địch, ông vẫn quyết định quần thảo để đồng đội rảnh tay đánh. Đó không phải sự liều lĩnh mù quáng, mà là trách nhiệm của một người lính hiểu rằng phía sau mình là cả bầu trời Tổ quốc.
Điều khiến tôi xúc động nhất là khi ông kể lại rằng mỗi lần cất cánh, ông đều nghĩ: “Nếu mình không quay về, ruộng lúa nhà còn mẹ lo.” Một điều rất đời thường, nhưng lại khiến sự dũng cảm của ông trở nên lớn lao hơn. Dù lập bao chiến công, ông vẫn giữ phong thái của một người nông dân Nam Bộ chân thật, nói năng mộc mạc và sống rất giản dị. Sau chiến tranh, ông trở về quê… làm ruộng. Một anh hùng trên bầu trời lại chọn cày đất khi hòa bình đến – điều ấy với tôi còn vĩ đại hơn mọi huy chương.
Tôi tưởng tượng về ông trong buồng lái MiG-21, đôi bàn tay từng cầm cuốc giờ điều khiển cần lái, đôi mắt nhìn thẳng bầu trời đầy kẻ thù. Dưới chân ông là những cánh đồng, là làng xóm, là quê hương mà ông quyết tâm bảo vệ. Thời chiến tranh hoa lửa là thế: những con người nhỏ bé phải làm những việc phi thường, bởi họ không có lựa chọn nào khác ngoài chiến đấu.
Hôm nay, dù chiến tranh đã lùi xa, câu chuyện của Nguyễn Văn Bảy vẫn cháy mãi trong những trang sử. Với tôi, ông không chỉ là một phi công huyền thoại, mà còn là biểu tượng cho ý chí bất khuất của con người Việt Nam: xuất thân bình dị nhưng tâm hồn thì vĩ đại.
Bài học ông để lại cho thế hệ chúng tôi thật rõ ràng: Tổ quốc mạnh hay yếu không phụ thuộc vào vũ khí, mà phụ thuộc vào trái tim của những con người sẵn sàng đứng lên lúc cần.
Anh hùng – Cựu chiến binh Nguyễn Văn Bảy đã sống một cuộc đời mà dù là học sinh lớp 10 như tôi, chỉ cần đọc qua thôi cũng thấy tự hào, thấy biết ơn và thấy có trách nhiệm phải sống tử tế hơn từng ngày. Trong thời bình, đôi khi chúng ta quên mất rằng sự yên bình hôm nay được đổi bằng những chuyến bay không biết ngày về. Và khi trời đêm yên ả, tôi vẫn hay ngước lên và nghĩ rằng đâu đó, trên những tầng mây, có một bóng hình MiG-21 của ông vẫn lặng lẽ bay tuần tra, trông giữ bầu trời Việt Nam.



