Câu chuyên thời hoa lửa của anh hùng Nguyễn Viết Xuân
rong những năm tháng khói lửa chống Mỹ cứu nước, khi bầu trời Tổ quốc bị bủa vây bởi bom gầm đạn rú, có một khẩu lệnh đanh thép đã vang lên giữa lằn ranh sinh tử, hóa thành ngọn lửa bùng cháy trong tim hàng triệu chiến sĩ ngoài mặt trận:
"NHẰM THẲNG QUÂN THÙ! BẮN!"
Khẩu lệnh bất tử ấy thuộc về ai? Hôm nay, trong chuyên mục "Những câu chuyện thời hoa lửa", hãy cùng ngược dòng thời gian về mảnh đất lửa Quảng Bình để tri ân người anh hùng phòng không huyền thoại: Thiếu úy, Anh hùng liệt sĩ Nguyễn Viết Xuân.
Anh Nguyễn Viết Xuân sinh ngày 20/01/1933 tại xóm Thượng, xã Ngũ Kiên, phủ Vĩnh Tường, tỉnh Vĩnh Yên (nay thuộc tỉnh Vĩnh Phúc).
Tuổi thơ của anh là chuỗi ngày đẫm nước mắt trong cảnh cơ cực. Năm mới lên 7 tuổi, anh đã phải đi ở đợ làm thuê cho nhà địa chủ suốt 10 năm ròng rã. Chính nỗi đau mất nước và thân phận cùng cực dưới chế độ cũ đã hun đúc trong anh lòng căm thù giặc sâu sắc cùng khát vọng tự do cháy bỏng.
Tháng 11/1952: Anh xung phong gia nhập Quân đội nhân dân Việt Nam.
Thời kỳ kháng chiến chống Pháp: Trực tiếp tham gia chiến đấu anh dũng cùng đơn vị tại đèo Lũng Lô – huyết mạch giao thông tiến vào chiến dịch Điện Biên Phủ.
Ngày 05/01/1955: Vinh dự được kết nạp vào hàng ngũ của Đảng Cộng sản Việt Nam.
Trải qua nhiều vị trí chiến đấu: từ chiến sĩ trinh sát thuộc C3 Đoàn 99, Tiểu đội trưởng trinh sát, Trung đội trưởng pháo cao xạ, cho đến Chính trị viên Đại đội 3, Tiểu đoàn 14 Pháo cao xạ (Sư đoàn 325, Quân khu 4), ở cương vị nào anh cũng là linh hồn, là chỗ dựa tinh thần vững chắc cho đồng đội.
Sáng ngày 18/11/1964, tại vùng trời phía Tây tỉnh Quảng Bình, Không quân Mỹ huy động nhiều tốp máy bay ồ ạt trút bom bắn phá dữ dội nhằm cắt đứt tuyến chi viện chiến lược của ta.
Giữa làn mưa bom bão đạn, Đại đội 3 pháo cao xạ kiên cường đánh trả quyết liệt. Trong trận đánh ác liệt ấy, một mảnh đạn pháo của địch đã bắn trúng, làm nát đùi phải của Chính trị viên Nguyễn Viết Xuân.
Trước cơn đau thấu xương và máu chảy đầm đìa, người chiến sĩ kiên trung ấy không hề rời vị trí:
Anh bình thản yêu cầu đồng đội dùng dao cắt bỏ phần chân bị thương dập nát, băng bó vết thương để khỏi vướng víu.
Yêu cầu đồng đội giữ chặt mình trong công sự chỉ huy, tiếp tục bám trụ mâm pháo, động viên toàn đại đội siết chặt tay súng.
Giữa tiếng gầm rú của máy bay phản lực và khói lửa mù mịt, giọng nói của anh vang lên đanh thép, truyền lửa cho toàn trận địa:
"NHẰM THẲNG QUÂN THÙ! BẮN!"
Khẩu lệnh hào hùng ấy lập tức biến thành sức mạnh phi thường, chỉ huy các khẩu đội pháo đồng loạt nhả đạn, thiêu cháy máy bay giặc Mỹ. Anh Nguyễn Viết Xuân đã anh dũng trút hơi thở cuối cùng ngay trên trận địa chỉ huy vào ngày 18/11/1964, ở tuổi 31.
Sự hy sinh lẫm liệt của Thiếu úy Nguyễn Viết Xuân đã làm bùng lên phong trào thi đua “Học tập và làm theo tấm gương Nguyễn Viết Xuân” sôi nổi khắp toàn quân và toàn dân trên mặt trận chống Mỹ cứu nước. Lời hô của anh đã trở thành biểu tượng cho tinh thần tiến công cách mạng, khí phách kiên cường không chịu khuất phục trước bất kỳ kẻ thù nào.
Sau ngày đất nước hòa bình, hài cốt của anh được trân trọng đưa về an táng tại nghĩa trang quê nhà xã Ngũ Kiên (tỉnh Vĩnh Phúc).



