Nhân chứng trực tiếp tham gia các sự kiện lịch sử

CÂU CHUYỆN THỜI HOA LỬA CỦA BÀ BÙI THỊ ĐÈO

CÂU CHUYỆN THỜI HOA LỬA CỦA BÀ BÙI THỊ ĐÈO Bà Bùi Thị Đèo, sinh năm 1942 sinh ra giữa những năm tháng đất nước còn chìm trong chia cắt. Tuổi thơ của bà gắn liền với những buổi chiều nghe tiếng máy bay gầm rú trên bầu trời, với những phiên chợ vội vã vì chiến tranh, và những đêm người lớn thì thầm chuyện mất – còn của làng xóm.

Vĩnh Long08/12/2025Đoàn xã Mỹ Long (Đoàn xã Mỹ Long)3 lượt xem0 lượt chia sẻ
CÂU CHUYỆN THỜI HOA LỬA CỦA BÀ BÙI THỊ ĐÈO

CÂU CHUYỆN THỜI HOA LỬA CỦA BÀ BÙI THỊ ĐÈOBà Bùi Thị Đèo, sinh năm 1942 sinh ra giữa những năm tháng đất nước còn chìm trong chia cắt. Tuổi thơ của bà gắn liền với những buổi chiều nghe tiếng máy bay gầm rú trên bầu trời, với những phiên chợ vội vã vì chiến tranh, và những đêm người lớn thì thầm chuyện mất – còn của làng xóm.Năm 1960, khi mới tròn 18 tuổi, Bà đã quyết định tham gia phong trào kháng chiến chống Mỹ. Ở tuổi mà nhiều cô gái chỉ mới nghĩ đến áo dài, mái tóc và những phiên chợ xuân, bà lại khoác lên mình chiếc áo bà ba nâu, quấn khăn rằn, đi theo các chị trong nông hội.Nhiệm vụ đầu tiên của bà là vận động phụ nữ trong xã tham gia sản xuất, giữ vững hậu phương, đồng thời bí mật che chở du kích, chuyển thư, chuyển lương thực. Dù còn trẻ, bà rất gan dạ. Có lần, đang đưa công văn qua bãi tre thì gặp lính đi tuần, bà nhanh trí ôm bó củi trước ngực, giả làm người dân đi nhặt củi, che trọn lá thư trong tà áo.Người trong vùng vẫn nhớ bà Đèo với dáng người nhỏ mà nhanh, miệng luôn cười nhưng mắt thì cứng rắn lạ thường.Nhờ sự năng nổ và bản lĩnh, bà được đưa lên công tác tại Nông hội của xã. Ở đây, bà cùng chị em tổ chức hội họp, phát động phong trào “Ba đảm đang”, vừa sản xuất vừa bảo vệ xóm làng.Có những đêm cả xã tắt đèn, nằm sát đất tránh bom, bà Đèo vẫn men theo đường mòn để kiểm tra hầm trú ẩn, không để ai bị bỏ quên. Những lúc ấy, bà nói mình không thấy sợ, chỉ thấy thương dân làng.Năm 1970, phong trào đấu tranh chính trị đang dâng cao. Bà được điều lên tỉnh tham gia các cuộc biểu tình, mít-tinh, đấu tranh đòi Mỹ–ngụy phải chấm dứt bắt bớ, thả tù chính trị, trả lại ruộng đồng cho dân.Bà kể, mỗi lần xuống đường là một lần đối mặt nguy hiểm. Đã có khi đoàn biểu tình bị đàn áp, bà cùng đồng đội phải chạy qua những con hẻm nhỏ để tránh truy bắt. Nhưng chỉ cần nghe tiếng kẻng báo hiệu, mọi người lại tụ họp, giương cao khẩu hiệu, tiếp tục bước tới.Những năm ấy, tóc bà còn xanh nhưng lòng đã kiên cường như lửa cháy. Bà bảo:“Hồi đó, chỉ có một ý nghĩ: mình không làm thì ai làm. Mình không đứng lên thì quê hương còn biết dựa vào đâu.”Sau ngày đất nước thống nhấtKhi chiến tranh kết thúc, bà Đèo trở về quê, tiếp tục làm công tác hội phụ nữ, sản xuất và lo cho gia đình. Bà không xem mình là anh hùng, chỉ nói giản dị:“Tui chỉ làm phần việc của mình trong cuộc kháng chiến chung.”Nhưng đối với những thế hệ sau, bà Đèo là một phần ký ức rực lửa – một biểu tượng của người phụ nữ Việt Nam thời chiến: dũng cảm, bền bỉ, thầm lặng mà kiêu hãnh.#cauchuyenthoihoalua#tuhaovietnam#tuoitrevinhlon

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn