Nhân chứng trực tiếp tham gia các sự kiện lịch sử

Câu chuyện thời hoa lửa của bà Nguyễn Thị Bực, sinh năm 1951

Câu chuyện thời hoa lửa của bà Nguyễn Thị Bực, sinh năm 1951 Những năm tháng bom đạn của thập niên 60, ở một vùng quê nghèo khói lửa chiến tranh, cô gái trẻ Nguyễn Thị Bực – khi ấy mới 15 tuổi – đã sớm bước vào con đường đấu tranh mà thế hệ của bà gọi bằng cái tên giản dị mà thiêng liêng: "đi theo cách mạng".

Vĩnh Long15/12/2025Đoàn xã Mỹ Long (Đoàn xã Mỹ Long)3 lượt xem0 lượt chia sẻ
Câu chuyện thời hoa lửa của bà Nguyễn Thị Bực, sinh năm 1951

Câu chuyện thời hoa lửa của bà Nguyễn Thị Bực, sinh năm 1951

Những năm tháng bom đạn của thập niên 60, ở một vùng quê nghèo khói lửa chiến tranh, cô gái trẻ Nguyễn Thị Bực – khi ấy mới 15 tuổi – đã sớm bước vào con đường đấu tranh mà thế hệ của bà gọi bằng cái tên giản dị mà thiêng liêng: "đi theo cách mạng".Năm 1966 khi mới mười lăm tuổi, tóc còn ngắn ngang vai, Bà đã tham gia các phong trào đấu tranh của thanh niên địa phương. Bà cùng bạn bè đạp xe, gõ mõ, truyền tin, kêu gọi bà con đứng lên phản đối sự đàn áp, hỗ trợ cách mạng. Đêm đêm, khi tiếng đại bác vọng về từ xa, bà vẫn lặng lẽ mang theo tờ rơi, thông báo, hay những khẩu hiệu viết vội bằng than để kịp chuẩn bị cho buổi mít tinh sáng hôm sau.Khi cuộc chiến trở nên ác liệt hơn, Bà không chỉ dừng lại ở việc tham gia phong trào. Năm 1971, ở tuổi 20, bà trở thành liên lạc viên và người vận chuyển hàng hóa phục vụ bộ đội. Công việc đó tưởng như đơn giản, nhưng mỗi chuyến đi là một thử thách của lòng can đảm. Bà thường một mình đi bộ qua các cánh đồng, bờ đê, hay lối mòn rừng tràm để mua thuốc men, nhu yếu phẩm, rồi tìm cách chuyển vào căn cứ cho bộ đội.Có chuyến bà phải vận chuyển cả đạn dược, giấu trong thúng gạo, trong bao than, hoặc dưới đáy xuồng. Mỗi lần qua trạm kiểm soát địch, tim bà như muốn bật ra khỏi lồng ngực, nhưng ánh mắt kiên định và dáng vẻ của một cô gái quê hiền hậu đã nhiều lần giúp Bà vượt qua.Bà từng kể lại rằng: "Có hôm trời tối mịt, pháo sáng cứ thả liên hồi. Tôi ôm bao đạn chạy dọc bờ kinh, vừa chạy vừa nín thở. Nghĩ nếu mình ngã thì bao đạn phải tới được nơi. Bà con, bộ đội còn chờ."Không cầm súng ngoài mặt trận, nhưng những người như Bà lại là mắt xích quan trọng trong hậu phương – nơi nuôi dưỡng, tiếp sức cho bộ đội. Nhờ những chuyến hàng, những viên thuốc, những vật dụng mà bà mang đến, nhiều đơn vị đã vượt qua được những giai đoạn vô cùng khó khăn.Bà chưa bao giờ tự nhận mình là anh hùng. Bà nói đơn giản:"Ngày đó ai cũng vậy. Có gì góp nấy. Tôi làm được bao nhiêu thì làm bấy nhiêu."Nhìn lại, tuổi trẻ của bà Nguyễn Thị Bực không có những ngày vui vẻ vô tư như bao người, mà gắn với bom đạn, với hiểm nguy rình rập. Nhưng đó cũng là thời đẹp nhất của cuộc đời bà — một thời hoa lửa, nơi lý tưởng cao cả đã dẫn lối một cô gái nhỏ bé đi qua sợ hãi để góp phần cho hòa bình hôm nay.#cauchuyenthoihoalua#tuhaovietnam#tuoitrevinhlong

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn