Bài viết

CÂU CHUYỆN THỜI HOA LỬA CỦA BA TÔI

Đà Nẵng31/12/2025Chi đoàn trường MN Dạ Lan Hương (Chi đoàn trường MN Dạ Lan Hương)3 lượt xem0 lượt chia sẻ

Ba tôi hiếm khi kể về tuổi trẻ của mình. Những điều ông trải qua trong những năm tháng chiến tranh dường như được giấu sau đôi mắt trầm ngâm và những khoảng lặng dài mỗi khi trời trở gió. Nhưng càng lớn, tôi càng nhận ra: có những câu chuyện không cần được kể thành lời, vì chính cuộc đời của ba đã là một minh chứng. Thời thanh xuân trong khói lửa Ba nhập ngũ khi mới đôi mươi – cái tuổi đáng ra phải được sống giữa sách vở, bạn bè và những mơ mộng của thời trai trẻ. Ông kể rằng những tháng ngày dài ròng rã ở chiến trường, ba cùng đồng đội băng rừng, vượt suối, ăn cơm vắt chan với nước suối, ngủ chẳng tròn giấc vì tiếng bom đạn rền vang như xé nát bầu trời. Mỗi lần nhắc đến, ông chỉ nói nhẹ: “Cực lắm, nhưng sống được là may.” Nhưng tôi biết, đằng sau câu nói giản đơn đó là bao nhiêu lần cận kề cái chết. Những mất mát không bao giờ phai. Là hình ảnh của những người đồng đội – người đã ngã xuống ngay trước mắt ba trong một trận chiến dữ dội. Ba từng bảo: “Nếu hôm đó tao chậm một giây, người nằm lại chắc là tao.” Sau hòa bình, ba trở về với thân thể còn nguyên vẹn, nhưng tâm hồn thì đã có những vết thương không bao giờ lành hẳn. Có những đêm, ba giật mình bật dậy, mồ hôi lạnh thấm ướt lưng áo. Mẹ tôi chỉ lặng lẽ ngồi cạnh, xoa nhẹ tấm lưng gầy của ba. Những ký ức chiến tranh vẫn nằm đó, âm thầm như những mảnh bom chưa gỡ được. Di chứng của chiến tranh trong đời thường Ba tôi bị điếc một bên tai do bom nổ, xương chân phải đau nhức mỗi khi trở trời. Nhưng điều khiến tôi thương ba nhất không phải là những vết thương nhìn thấy được – mà là những lúc ông lặng người nhìn xa xăm khi nghe tiếng pháo hoa, hay bất giác giật mình mỗi khi nghe tiếng động mạnh. Ba ghét những cảnh bạo lực trong phim, không phải vì ông yếu lòng, mà vì chúng kéo ông trở lại những ngày tháng mà ông chỉ muốn vùi sâu. Dù vậy, ba chưa bao giờ than trách hay oán thán. Ông bảo: “Có người còn chẳng trở về. Tao còn sống, còn có tụi bây, vậy là quá đủ.” Hồi sinh sau đổ nát, sau chiến tranh, ba xây dựng lại cuộc sống bằng đôi bàn tay chai sần. Ông trồng từng hàng cây, dựng từng bức tường, vun đắp cho gia đình một mái nhà yên bình – một điều mà thời trẻ ông chưa bao giờ được trải nghiệm. Tôi lớn lên trong sự bình yên ấy, nhờ vào những năm tháng gian khổ mà ba đã trả bằng chính tuổi trẻ của mình. Điều tôi muốn nói với ba mỗi lần nhìn ba ngồi trước hiên nhà, nhấp ngụm trà nóng, mắt nhìn những tán lá rung trong gió, tôi lại nghĩ: Con bình yên hôm nay là vì ba đã đi qua những ngày không bình yên. Ba không kể nhiều về chiến tranh, nhưng tôi biết: trong sâu thẳm lòng mình, ông vẫn mang theo những ký ức hoa lửa. Và tôi – đứa con sinh ra sau hòa bình – luôn biết ơn những gì ông đã trải qua, những điều ông âm thầm chịu đựng. Câu chuyện của ba tôi không phải là huyền thoại. Nó chỉ là một câu chuyện nhỏ trong hàng triệu câu chuyện của những con người đã đánh đổi tất cả để giữ lấy hòa bình. Nhưng với tôi, đó là câu chuyện đẹp nhất.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn