Nhân chứng trực tiếp tham gia các sự kiện lịch sử

Câu chuyện thời hoa lửa của bà Trương Thị Lạc sinh năm 1945

Câu chuyện thời hoa lửa của bà Trương Thị Lạc Sinh năm 1945, trong những ngày đất nước còn chìm trong chia cắt và bão lửa chiến tranh, bà Trương Thị Lạc lớn lên với một ước mong rất giản dị: tự do cho quê hương và bình yên cho người dân.

Vĩnh Long16/12/2025Đoàn xã Mỹ Long (Đoàn xã Mỹ Long)1 lượt xem0 lượt chia sẻ
Câu chuyện thời hoa lửa của bà Trương Thị Lạc sinh năm 1945

Câu chuyện thời hoa lửa của bà Trương Thị Lạc

Sinh năm 1945, trong những ngày đất nước còn chìm trong chia cắt và bão lửa chiến tranh, bà Trương Thị Lạc lớn lên với một ước mong rất giản dị: tự do cho quê hương và bình yên cho người dân.Từ một cô gái tuổi thiếu niên đến người chiến sĩ giải phóng quân, rồi trở thành cán bộ dân y, cán bộ phụ nữ… cuộc đời bà là hành trình dài của sự hy sinh, bền bỉ và lòng nhân hậu.Năm 1959, mới 14 tuổi, Lạc đã tham gia kháng chiến – ở cái tuổi mà nhiều người còn được sống vô tư trong vòng tay gia đình.Ban đầu, bà làm công tác giao liên, tiếp tế, tham gia các phong trào thanh niên địa phương.Nhưng chiến tranh ngày càng ác liệt, bà quyết định gia nhập bộ đội, đứng vào hàng ngũ chiến sĩ giải phóng.Những năm tháng đi bộ đội là chuỗi ngày hành quân dài dằng dặc, ngủ rừng, ăn cơm vắt, lội sông trèo núi, thoát hiểm qua những trận càn quét.Nhiều đêm lạnh, bà cùng đồng đội nằm sát đất tránh pháo sáng; nhiều ngày liền chỉ có một nắm cơm nhưng vẫn kiên trì vượt chặng đường giao liên đầy hiểm nguy.Sau thời gian trong quân đội, nhận thấy bà có sức khỏe, tính cẩn thận và lòng thương người, tổ chức phân công Lạc sang dân y – chuyên khoa sản.Từ đó, giữa mưa bom bão đạn, bà trở thành người đỡ đẻ cho phụ nữ vùng giải phóng, chăm sóc thương bệnh binh, cứu người trong điều kiện thiếu thốn đủ bề.Có những ca sinh nở diễn ra ngay trong căn hầm bí mật, tiếng pháo nổ rung cả mái đất; có lần bà vừa buộc chỉ rốn cho đứa bé thì phải bồng mẹ con họ chạy sang hầm khác vì địch càn.Bà từng nói: "Giữa cái chết, sự sống mới quý. Cứu được mẹ, giúp được con là tôi vui rồi."Năm 1962, khi đang trên đường hỗ trợ một gia đình cơ sở, bà bị địch bắt.Hai năm trong nhà giam là quãng đời đầy tra tấn, thiếu thốn và thử thách tinh thần.Dù bị tra khảo nhiều lần, bà vẫn giữ vững khí tiết, không khai báo cơ sở, giữ trọn lòng tin với cách mạng.Có những ngày chỉ được ăn vài muỗng cháo loãng, có đêm bị phơi nắng phơi sương, nhưng bà vẫn động viên những chị em cùng cảnh tù đày:"Địch giam được thân, chứ không giam được lòng mình."Năm 1963, sau nhiều đợt đấu tranh của quần chúng, bà được trao trả tự do và lập tức quay về tiếp tục công việc.Chiến tranh kết thúc năm 1975, nhưng cuộc đời cống hiến của bà vẫn chưa dừng lại.Bà tiếp tục làm dân y, tham gia chăm sóc sức khỏe phụ nữ và trẻ em – đúng điều mà bà đã dành cả tuổi trẻ để trau dồi giữa chiến trường.Năm 1986, bà được giao nhiệm vụ trong công tác phụ nữ.Với kinh nghiệm từng trải, với trái tim nhân hậu sau bao năm cứu người và che chở dân lành, bà trở thành chỗ dựa cho nhiều phụ nữ nghèo, người yếu thế, gia đình chính sách.Bà vận động chị em học nghề, chăm lo gia đình thương binh liệt sĩ, tham gia xây dựng đời sống mới.Bà hiểu họ, vì chính bà đã từng trải qua những nỗi đau và mất mát của chiến tranh.Cuộc đời chiến đấu và cống hiến không ngừng nghỉ của bà Trương Thị Lạc được ghi nhận bằng:• Huân chương Kháng chiến hạng II• Huy chương Vì sự nghiệp Giải phóng phụ nữNhưng với bà, phần thưởng lớn nhất không phải là huân – huy chương, mà là những nụ cười của mẹ con vượt cạn an toàn, những người lính được cứu sống, những gia đình sau chiến tranh có thể đứng dậy làm lại cuộc đời.Giờ đây, khi nhìn lại, bà Trương Thị Lạc không kể về chiến công của mình, mà chỉ kể về những con người đã đi cùng bà qua khói lửa.Nhưng chính những điều giản dị ấy lại làm nên vẻ đẹp cao quý của người phụ nữ Việt Nam thời chiến:Dũng cảm mà nhân hậu.Gian khổ mà bền bỉ.Hy sinh thầm lặng nhưng tỏa sáng mãi.#cauchuyenthoihoalua#tuhaovietnam#tuoitrevinhlong

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn