Câu chuyện thời hoa lửa của bà Y Mây, người dẫn đường và phiên dịch trong thời chiến.
Từng là một người dẫn đường, phiên dịch cho các chú bộ đội trong thời chiến tranh và cũng từng bị cưa mất 01 chân, nhưng tinh thần cống hiến của bà Y Mây vẫn còn mãi

Bà Y Mây, sinh năm 1944, trú tại thôn Đăk Rang, xã Đăk Pék, với câu chuyện hào hung được bà tự hào kể rằng bà từng là người dẫn đường và phiên dịch cho các chú bộ đội từ tiếng đồng bào sang tiếng phổ thông,trong cuộc kháng chiến ở huyện Đắk Glei - Tỉnh Kon Tum từ năm 1967-1976 ( chiến đấu với Mỹ)
Mặc dù tuổi còn rất trẻ nhưng bà rất dũng cảm và hiến trọn thanh xuân cho độc lập tự do của Tổ Quốc. Bà đã cầm súng và đi theo bộ đội kháng chiến. Bà đã tham gia kháng chiến từ đầu tháng 3 năm 1967, Lúc ấy quân địch bao vây khắp huyện H40 (Đắk Glei). Lúc chiến đấu với quân địch, nhiều chiến sĩ đã hy sinh khi bị đạn mà quân địch thả từ máy bay , bà được may mắn sống sót nhưng bị viên đạn trúng ở chân, và được các chiến sĩ khác khiêng về. Hiện tại chân bà đã bị tật một bên, giờ nhắc lại đến chuyện đó bà vẫn cảm thấy sợ hãi, và bà rất biết ơn các chiến sĩ đã không bỏ rơi bà , họ khiêng bà đi theo suốt 3 ngày liền. Đến năm 1970 dù bị trúng đạn và bị thương bà vẫn ở lại để tiếp tục phiên dịch cho các chiến sĩ. Sau giải phóng năm 1974 bà được cơ quan chở lên làng măng khênh ( Đắk Man, Đăk Plô ngày nay), bà đã ở đó và phục vụ nấu ăn cho học sinh trong vòng 3 năm.
Đầu năm 1977 bà trở về nơi mà bà được sinh ra ( Thôn Đắk Rang) bà đã lập gia đình,hiện tại thì bà đang sống một mình trong ngôi nhà đơn sơ .
Chúng ta có thể thấy được bà mặc dù là phụ nữ, nhưng bà không ngần ngại, hy sinh thân mình vì Tổ Quốc, bị thương bà cũng không bỏ cuộc mà vẫn tiếp tục cùng tiến bước. Thế hệ trẻ ngày nay chúng ta được sống trong sự hòa bình đều nhờ vào xương máu, sự mất mát của những thế hệ trước,vì vậy chúng ta phải luôn nhớ ơn sự hy sinh của các chiến sĩ và sống một đời sống có ích cho Tổ Quốc
Chùm ảnh tư liệu
Ảnh tư liệu của bài viết.



