Nhân chứng trực tiếp tham gia các sự kiện lịch sử

Câu chuyện " thời hoa lửa" của bệnh binh Cao Văn Tâm

Quảng Ngãi28/11/2025Hoàng Thị Nga (Trường Tiểu học Bế Văn Đàn)2 lượt xem0 lượt chia sẻ

CUỘC GẶP GỠ GIỮA HAI THẾ HỆ – CÂU CHUYỆN THỜI HOA LỬA CỦA BỆNH BINH CAO VĂN TÂM

Cuộc gặp gỡ giữa chúng tôi – những đoàn viên thanh niên hôm nay – với bệnh binh Cao Văn Tâm, sinh năm 1949, quê ở xã Quan Sơn, tỉnh Thanh Hóa, diễn ra trong một buổi chiều yên ả tại căn nhà nhỏ thuộc thôn Kon Hnong Yôp, xã Đăk Mar, tỉnh Quảng Ngãi. Ngôi nhà của ông tuy đơn sơ nhưng trong đó lại chất chứa biết bao ký ức của“một thời hoa lửa”, thời mà cả dân tộc đứng lên chống giặc ngoại xâm để bảo vệ Tổ quốc.

Ngay từ khi bước vào nhà, ánh mắt chúng tôi đã dừng lại ở những kỷ vật phủ bụi thời gian: chiếc bi đông móp méo, bình nước quân dụng xước sẫm màu, chiếc đèn pin gỉ sét… Chúng nằm lặng lẽ trong tủ kính, được ông cất giữ cẩn thận như báu vật, như những “nhân chứng” của cuộc chiến chống Mỹ cứu nước.

Ông Tâm nhẹ nhàng nhấc từng món đồ lên, bàn tay run run nhưng ánh mắt lại sáng lạ thường. Những kỷ vật ấy không chỉ là đồ dùng sinh hoạt; đó là cả tuổi trẻ, cả một đời trận mạc mà ông và đồng đội đã trải qua.

Ông nhập ngũ năm 1968, khi mới mười chín, đôi mươi – độ tuổi đẹp nhất, nhiệt huyết nhất của đời người. Ông kể rằng ngày nhận lệnh, cả bản Quan Sơn nghèo chỉ có vài chiếc xe đạp, thế nhưng cả làng kéo nhau ra tiễn bộ đội. Ai cũng hiểu: “Ra đi lần này, có khi chẳng trở lại.”

Giọng ông chậm rãi: “Chiến trường ác liệt lắm các cháu ạ. Bom Mỹ đánh ngày đêm. Đất đá văng lên như mưa. Anh em mình gục xuống nhiều lắm… Nhưng chúng tôi chưa một lần nghĩ đến chuyện lùi bước.” Tôi nhìn ông, một người lính đã đi qua hơn nửa thế kỷ, mà vẫn giữ nguyên khí chất hiên ngang của người lính Cụ Hồ. Đằng sau nụ cười hiền lành ấy là bao mất mát, bao lần đối diện ranh giới sinh tử.

Ông kể cho chúng tôi nghe về một trận đánh năm 1971. Đơn vị ông bị địch phục kích, bom nổ ngay sát hầm. Ông bị sức ép thổi văng xuống dốc, choáng váng không đứng dậy nổi. Khi tỉnh dậy, đồng đội bên cạnh đã không còn nữa. “Giữa chiến trường, mỗi ngày còn mở mắt là một điều may mắn”.
Câu nói của ông khiến chúng tôi nghẹn lại. Chiến tranh không chỉ ác liệt – nó tàn nhẫn đến mức con người nhiều khi chẳng có thời gian để nói lời tạm biệt. Những người lính như ông đã lấy ý chí kiên cường và tình yêu nước làm điểm tựa. Họ chiến đấu không phải vì danh hiệu, cũng chẳng vì phần thưởng, mà bởi một niềm tin thiêng liêng: bảo vệ từng tấc đất của Tổ quốc

Trong căn phòng nhỏ, chúng tôi – những thanh niên của thế hệ 4.0 – lặng nghe ông kể, cảm nhận sâu sắc rằng hòa bình hôm nay không phải là điều tự nhiên có được. Nó đánh đổi bằng xương máu biết bao thế hệ.

Ông Tâm nhìn chúng tôi, nụ cười hiền mà ánh mắt đầy gửi gắm: “Giờ đất nước yên bình rồi. Thế hệ các cháu phải học hành, phải sống cho tử tế. Bảo vệ Tổ quốc bây giờ không phải cầm súng, mà là góp sức xây dựng quê hương, giữ cho đất nước này luôn hòa bình, giàu đẹp.” Chúng tôi ngồi lặng. Những lời giản dị ấy như ngọn lửa âm ỉ từ quá khứ truyền sang hôm nay, nhắc nhở thế hệ trẻ phải biết trân trọng và biết ơn.

Cuộc gặp gỡ kết thúc khi chiều buông xuống. Rời căn nhà nhỏ, nhưng câu chuyện của bệnh binh Cao Văn Tâm vẫn còn lại trong lòng mỗi chúng tôi. Cả đời ông và hàng triệu chiến sĩ khác đã dành trọn tuổi xuân cho đất nước. Chúng tôi hiểu rằng nhiệm vụ của thế hệ trẻ hôm nay không chỉ là ghi nhớ, mà còn phải tiếp nối. Tiếp nối lý tưởng sống đẹp, tiếp nối tinh thần kiên cường, tiếp nối lòng yêu nước đã được hun đúc bằng máu và nước mắt của cha anh.

Chiến tranh đã lùi xa, nhưng những câu chuyện “thời hoa lửa” vẫn còn đó, vang lên như một lời nhắc nhở thiêng liêng. Gặp gỡ bệnh binh Cao Văn Tâm không chỉ là một buổi trò chuyện – đó là một bài học sống động về lòng yêu nước, sự hy sinh và giá trị của hòa bình. Thế hệ trẻ chúng tôi xin gửi đến ông và những người lính năm xưa lời tri ân sâu sắc nhất: Cảm ơn các bác – những anh hùng thầm lặng đã chiến đấu để đất nước được bình yên.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn
Câu chuyện " thời hoa lửa" của bệnh binh Cao Văn Tâm | Câu chuyện thời hoa lửa