CÂU CHUYỆN THỜI HOA LỬA CỦA CHÚ BÙI VĂN LỢI
Ấp Vàm Ray những năm cuối thập niên 1950 còn nghèo lắm. Đất phèn, sông rạch chằng chịt, buổi sáng sương giăng mờ trên những hàng dừa nước. Ở nơi ấy, năm 1947, chú Bùi Văn Lợi chào đời trong một gia đình nông dân hiền lành, lam lũ. Tuổi thơ của Lợi gắn với con nước lên xuống, với những buổi theo cha ra ruộng, theo mẹ ra chợ xã. Cuộc sống tuy thiếu thốn nhưng yên bình, cho đến khi chiến tranh ngày một lan sâu về miền quê. Những năm tháng sau đó là chuỗi ngày gian khổ. Rừng tràm, bưng biền, những c
Ấp Vàm Ray những năm cuối thập niên 1950 còn nghèo lắm. Đất phèn, sông rạch chằng chịt, buổi sáng sương giăng mờ trên những hàng dừa nước. Ở nơi ấy, năm 1947, Chú Bùi Văn Lợi chào đời trong một gia đình nông dân hiền lành, lam lũ. Tuổi thơ của Lợi gắn với con nước lên xuống, với những buổi theo cha ra ruộng, theo mẹ ra chợ xã. Cuộc sống tuy thiếu thốn nhưng yên bình, cho đến khi chiến tranh ngày một lan sâu về miền quê.
Lớn lên giữa tiếng súng xen lẫn tiếng mái chèo khua nước, Chú Lợi sớm hiểu rằng quê hương mình không chỉ cần những bàn tay cày cấy, mà còn cần những người đứng lên bảo vệ. Khi vừa tròn đôi mươi, trong ánh mắt của chàng trai Vàm Ray đã có một sự cương nghị khác thường. Ngày Chú Lợi rời nhà theo cách mạng, mẹ chỉ kịp dúi vào tay con nắm cơm nguội và dặn: “Đi nghe con, giữ lấy quê mình.” Chú gật đầu, không nói nhiều, nhưng trong tim đã khắc sâu hai chữ quê hương.
Những năm tháng sau đó là chuỗi ngày gian khổ. Rừng tràm, bưng biền, những con rạch nhỏ trở thành mái nhà. Lợi cùng đồng đội băng qua mưa bom, đạn lạc, đối mặt với cái đói, cái rét và cả sự mất mát. Có những đêm nằm võng giữa rừng, nghe tiếng côn trùng rả rích, Lợi nhớ nhà da diết, nhớ con sông trước ấp, nhớ dáng mẹ còng lưng bên bếp lửa. Nhưng mỗi khi nghĩ đến cảnh quê mình bị giày xéo, lòng Chú lại vững như cây đước bám rễ trong bùn sâu.
Đồng đội vẫn nhớ về Lợi như một người ít nói nhưng nghĩa tình. Trong những lần hành quân căng thẳng, anh thường là người đi sau cùng, nhường phần khó cho mình. Khi có hạt gạo cuối, anh sẵn sàng chia cho người khác. Với Chú, sống giữa thời hoa lửa, con người ta chỉ thật sự mạnh mẽ khi biết nghĩ cho nhau.
Mùa xuân năm 1975 đến, mang theo niềm hy vọng lớn lao về ngày đất nước thống nhất. Nhưng cũng chính trong những ngày quyết liệt ấy, chiến tranh trở nên khốc liệt hơn bao giờ hết. Trong một trận chiến ác liệt, giữa làn khói súng dày đặc, Bùi Văn Lợi đã anh dũng hy sinh, khi tuổi đời còn rất trẻ. Sự ra đi của anh lặng lẽ như bao người con khác của đất nước, nhưng cái lặng lẽ ấy lại làm nên hòa bình cho ngày mai.



