CÂU CHUYỆN THỜI HOA LỬA CỦA CHÚ HUỲNH NEO
Ấp Cà Hom, xã Hàm Giang những năm 60–70 là vùng đất còn in hằn dấu chân chiến tranh. Trong những năm tháng khói lửa ấy, chú Huỳnh Neo, sinh năm 1953, đã đi qua tuổi trẻ của mình bằng tất cả lòng can đảm và sự hy sinh. Sinh ra trong một gia đình nông dân nghèo, tuổi thơ chú Neo gắn với ruộng đồng, con nước và những buổi theo cha mẹ ra đồng khi mặt trời vừa ló rạng. Nhưng chiến tranh đã không cho chú một tuổi thơ trọn vẹn. Tiếng súng, tiếng bom, những lần sơ tán trong đêm tối đã trở thành ký ức kh
Ấp Cà Hom, xã Hàm Giang những năm 60–70 là vùng đất còn in hằn dấu chân chiến tranh. Trong những năm tháng khói lửa ấy, chú Huỳnh Neo, sinh năm 1953, đã đi qua tuổi trẻ của mình bằng tất cả lòng can đảm và sự hy sinh. Sinh ra trong một gia đình nông dân nghèo, tuổi thơ chú Neo gắn với ruộng đồng, con nước và những buổi theo cha mẹ ra đồng khi mặt trời vừa ló rạng. Nhưng chiến tranh đã không cho chú một tuổi thơ trọn vẹn. Tiếng súng, tiếng bom, những lần sơ tán trong đêm tối đã trở thành ký ức khó quên của cậu bé mới lớn.
Mười bảy, mười tám tuổi – cái tuổi lẽ ra còn ngồi trên ghế nhà trường – chú đã xung phong tham gia lực lượng vũ trang địa phương. Khi đất nước còn chìm trong khói lửa, chú cùng đồng đội bám trụ quê hương, giữ từng con đường, từng cánh đồng. Những năm tháng ấy thiếu thốn trăm bề. Bữa cơm chỉ có cơm độn khoai, manh áo sờn vai, nhưng ý chí thì chưa từng sờn rách. Chú Neo từng nói với đồng đội: “Còn quê hương phía sau, mình không được lùi.” Trong một trận chiến ác liệt, chú bị thương nặng. Mảnh đạn găm vào cơ thể, để lại thương tật suốt đời. Sau này, chú được công nhận là thương binh hạng 3. Vết thương ấy không chỉ là nỗi đau thể xác mà còn là dấu ấn của một thời hoa lửa — thời tuổi trẻ cháy rực vì độc lập, tự do. Trở về quê nhà sau ngày đất nước yên bình, chú Neo bắt đầu lại từ hai bàn tay trắng. Những ngày đầu, vết thương trái gió trở trời lại nhức buốt. Nhưng chú không cho phép mình yếu lòng. Chú tập làm lại việc đồng áng, trồng lúa, nuôi bò, gây dựng kinh tế gia đình.
Giờ đây, mái tóc đã bạc theo năm tháng, chú vẫn giữ dáng đi chậm rãi nhưng ánh mắt thì sáng và ấm. Mỗi khi kể lại chuyện xưa, giọng chú trầm xuống, không bi lụy mà đầy tự hào. Thời hoa lửa của chú Huỳnh Neo không chỉ là những trận đánh hay vết thương còn hằn trên da thịt, mà là bản lĩnh của một người con Hàm Giang đã dám sống, dám hy sinh và dám đứng lên sau đau thương. Giữa bình yên của hôm nay, câu chuyện đời chú như ngọn lửa nhỏ vẫn âm thầm cháy — nhắc nhở thế hệ sau rằng tự do không tự nhiên mà có, và lòng kiên cường chính là di sản quý giá nhất mà thời hoa lửa để lại.



