Cựu chiến binh

CÂU CHUYỆN THỜI HOA LỬA CỦA CHÚ LÂM CÒN

Chú Lâm Còn sinh năm 1965, quê ở ấp Cà Hom, xã Hàm Giang. Khi đất nước còn chìm trong khói lửa, chú mới chỉ là cậu bé chừng tám, chín tuổi. Tuổi thơ của chú không chỉ có tiếng gà gáy sáng, tiếng gió lùa qua rặng tre, mà còn có cả tiếng bom nổ vọng về từ xa, tiếng người gọi nhau xuống hầm trú ẩn giữa đêm. Những năm đầu đời, chú đã quen với cảnh theo mẹ chạy vội khi nghe tin có càn quét, quen với việc ngồi nép bên miệng hầm đất tối om, tay nắm chặt vạt áo bà. Trong ký ức chú, “lửa” không chỉ là lử

Vĩnh Long26/02/2026Ban Biên tập tổng hợp3 lượt xem0 lượt chia sẻ

Chú Lâm Còn sinh năm 1965, quê ở ấp Cà Hom, xã Hàm Giang. Khi đất nước còn chìm trong khói lửa, chú mới chỉ là cậu bé chừng tám, chín tuổi. Tuổi thơ của chú không chỉ có tiếng gà gáy sáng, tiếng gió lùa qua rặng tre, mà còn có cả tiếng bom nổ vọng về từ xa, tiếng người gọi nhau xuống hầm trú ẩn giữa đêm.

Những năm đầu đời, chú đã quen với cảnh theo mẹ chạy vội khi nghe tin có càn quét, quen với việc ngồi nép bên miệng hầm đất tối om, tay nắm chặt vạt áo bà. Trong ký ức chú, “lửa” không chỉ là lửa bom đạn, mà còn là ánh đuốc leo lét soi đường khi cả xóm phải di chuyển trong đêm. Còn “hoa” là nụ cười của người lớn mỗi khi tai qua nạn khỏi, là bông lúa vẫn trổ đòng dù ruộng đồng từng bị xới tung. Dù còn nhỏ, chú cũng góp phần theo cách của mình. Chú cùng lũ bạn chăn trâu, cắt cỏ, phụ người lớn giấu lúa gạo, đào thêm hầm trú ẩn. Có lần, khi đang chơi ngoài đồng, nghe tiếng động lạ, chú chạy về báo cho người lớn kịp thời ẩn náu. Hành động nhỏ bé ấy được cả xóm khen ngợi, khiến cậu bé Lâm Còn lần đầu cảm nhận được trách nhiệm với quê hương. Năm 1975, khi đất nước thống nhất, chú vừa tròn mười tuổi. Cà Hom dần trở lại nhịp sống bình yên. Trường lớp được dựng lại, tiếng trống khai giảng vang lên giữa sân đất còn lổn nhổn gạch vụn. Chú là một trong những đứa trẻ đầu tiên của ấp được học hành trọn vẹn trong hòa bình. Với chú, đó chính là “hoa” nở sau những ngày “lửa” tàn. Chú Lâm Còn tiếp tục gắn bó với ruộng đồng quê nhà. Những năm tháng thiếu thốn sau chiến tranh không làm chú nản lòng. Chú cần mẫn khai hoang, trồng lúa, nuôi gia súc, góp sức xây dựng lại ấp Cà Hom ngày một khang trang hơn. Chú luôn nhắc con cháu rằng mình may mắn được lớn lên trong những ngày chuyển mình của đất nước – chứng kiến từ khói lửa sang bình yên.

Giờ đây, khi đã ngoài sáu mươi, mỗi chiều chú thường ngồi trước hiên nhà nhìn cánh đồng xanh mướt. Với chú Lâm Còn, “thời hoa lửa” là ký ức tuổi thơ vừa sợ hãi vừa kiên cường – nơi một cậu bé học được bài học đầu đời về lòng dũng cảm, tình làng nghĩa xóm và giá trị thiêng liêng của hòa bình.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn
CÂU CHUYỆN THỜI HOA LỬA CỦA CHÚ LÂM CÒN | Câu chuyện thời hoa lửa