CÂU CHUYỆN THỜI HOA LỬA CỦA CHÚ LÊ THANH SƠN
Ngày ấy, vùng đất Hàm Giang còn chìm trong khói lửa chiến tranh. Những con rạch nhỏ len lỏi qua ấp Rạch Cá không chỉ nuôi sống bao thế hệ, mà còn che chở cho những con người âm thầm giữ đất, giữ làng. Trong số đó có một chàng trai mới mười sáu tuổi – Lê Thanh Sơn. Sinh năm 1955, Chú lớn lên giữa tiếng bom đạn và những câu chuyện về cách mạng. Tuổi thơ của chú không có nhiều ngày yên bình. Những buổi chiều chăn trâu bên bờ rạch thường bị cắt ngang bởi tiếng trực thăng quần thảo trên đầu. Nhưng ch
Ngày ấy, vùng đất Hàm Giang còn chìm trong khói lửa chiến tranh. Những con rạch nhỏ len lỏi qua ấp Rạch Cá không chỉ nuôi sống bao thế hệ, mà còn che chở cho những con người âm thầm giữ đất, giữ làng. Trong số đó có một chàng trai mới mười sáu tuổi – Lê Thanh Sơn. Sinh năm 1955, Sơn lớn lên giữa tiếng bom đạn và những câu chuyện về cách mạng. Tuổi thơ của chú không có nhiều ngày yên bình. Những buổi chiều chăn trâu bên bờ rạch thường bị cắt ngang bởi tiếng trực thăng quần thảo trên đầu. Nhưng chính những tháng ngày ấy đã hun đúc trong lòng cậu thiếu niên một ý chí lặng lẽ mà bền bỉ.
Năm 1971, khi vừa tròn mười sáu, Sơn quyết định tham gia cách mạng. Không phải là một người lính chính quy, chú trở thành dân quân du kích – lực lượng mật. Công việc của chú không ồn ào, không hào nhoáng, nhưng lại vô cùng nguy hiểm. Ban ngày, chú vẫn là một người dân bình thường, phụ giúp gia đình, đi làm đồng, chèo xuồng trên rạch. Nhưng khi màn đêm buông xuống, chú cùng đồng đội bắt đầu những nhiệm vụ bí mật: dẫn đường, chuyển thư, tiếp tế, và theo dõi động tĩnh của địch. Có những đêm mưa tầm tã, nước dâng cao, Sơn phải lội qua những cánh đồng ngập nước, giữ chặt bọc tài liệu trong lòng, không để ướt dù chỉ một góc giấy. Có lần, khi đang làm nhiệm vụ, chú suýt bị phát hiện. Tiếng chó sủa vang lên trong đêm, ánh đèn pin quét ngang qua bụi rậm nơi chú ẩn nấp. Tim đập dồn dập, nhưng chú vẫn nằm im, nén thở, chờ đợi. Chỉ một sơ suất nhỏ thôi, không chỉ chú mà cả cơ sở cách mạng có thể bị lộ. Những ngày tháng ấy, cái chết luôn ở rất gần. Nhưng Sơn chưa bao giờ nghĩ đến việc lùi bước. Trong lòng chú chỉ có một điều giản dị: “Nếu mình không làm, ai sẽ làm?”. Dần dần, từ một cậu thanh niên non trẻ, Sơn trở thành một du kích dày dạn kinh nghiệm. Chú thuộc từng con rạch, từng lối mòn, từng bụi cây trong vùng. Những địa điểm tưởng như vô tri ấy lại trở thành “bản đồ sống” giúp chú và đồng đội hoạt động an toàn giữa vòng vây.
Rồi ngày hòa bình đến. Tiếng súng lắng xuống, những con rạch lại trở về với nhịp sống hiền hòa như xưa. Sơn trở về làm một người nông dân bình dị. Ít ai biết rằng, người đàn ông lặng lẽ ấy từng đi qua những tháng năm sinh tử, từng góp phần giữ gìn mảnh đất quê hương. Giờ đây, khi đã là một cựu chiến binh, mái tóc bạc dần theo năm tháng, chú Sơn vẫn thường ngồi bên hiên nhà, nhìn ra con rạch trước mặt. Nước vẫn chảy, êm đềm như chưa từng có chiến tranh. Nhưng trong ký ức của chú, mỗi dòng nước, mỗi bờ lau đều mang theo những câu chuyện của một thời hoa lửa – thời mà tuổi trẻ của chú đã cháy hết mình vì đất nước.



