CÂU CHUYỆN THỜI HOA LỬA CỦA CHÚ TRẦN CÚP
Dưới rặng tre già cuối ấp Chợ Hàm Tân, xã Hàm Giang, có một cậu bé sinh năm 1952 tên Trần Cúp. Tuổi thơ chú lớn lên giữa tiếng gà gáy sớm, mùi rơm rạ và những buổi theo cha ra đồng. Nhưng chiến tranh không để yên cho miền quê nhỏ bé ấy. Những cuộc hành quân, những lần càn quét đã sớm in dấu vào ký ức của cậu bé chưa tròn mười lăm tuổi. Năm 1967, khi mới 15 tuổi, Trần Cúp đã xin tham gia cách mạng. Người ta bảo còn nhỏ quá, nhưng chú chỉ nói: “Quê mình còn khói lửa, con không thể đứng nhìn.” Từ m
Dưới rặng tre già cuối ấp Chợ Hàm Tân, xã Hàm Giang, có một cậu bé sinh năm 1952 tên Trần Cúp. Tuổi thơ chú lớn lên giữa tiếng gà gáy sớm, mùi rơm rạ và những buổi theo cha ra đồng. Nhưng chiến tranh không để yên cho miền quê nhỏ bé ấy. Những cuộc hành quân, những lần càn quét đã sớm in dấu vào ký ức của cậu bé chưa tròn mười lăm tuổi. Năm 1967, khi mới 15 tuổi, Trần Cúp đã xin tham gia cách mạng.
Người ta bảo còn nhỏ quá, nhưng chú chỉ nói: “Quê mình còn khói lửa, con không thể đứng nhìn.” Từ một cậu thiếu niên gầy gò, chú trở thành giao liên, rồi tham gia đội du kích xã. Công việc của chú là đưa thư, dẫn đường cho cán bộ qua những lối mòn xuyên rừng dừa nước, qua những con rạch chằng chịt. Ban ngày giả làm người đi chăn bò, ban đêm lặng lẽ băng đồng, men theo ánh sao trời. Có lần, trong một chuyến chuyển tài liệu quan trọng, chú bị địch chặn đường bất ngờ. Tim đập dồn trong lồng ngực, nhưng nhớ lời dặn của cấp trên, chú bình tĩnh giấu tài liệu vào ống tre thả trôi theo dòng nước, rồi giả vờ ngồi câu cá. Khi tình hình yên, chú lặn xuống mò lại ống tre, tiếp tục hành trình. Nhờ sự mưu trí ấy, tài liệu được chuyển đến nơi an toàn. Những năm tháng “thời hoa lửa” là chuỗi ngày đói cơm, thiếu thuốc, sống giữa hiểm nguy. Có những đêm mưa tầm tã, chú cùng đồng đội nằm co ro trong hầm bí mật, nghe tiếng giày địch lội sình phía trên mà nín thở. Nhưng trong bóng tối ấy, ánh mắt họ vẫn sáng lên niềm tin vào ngày mai. Trần Cúp từng chứng kiến đồng đội ngã xuống ngay trên mảnh ruộng quê nhà. Mỗi lần như thế, chú lại siết chặt khẩu súng, tự nhủ phải sống và chiến đấu thay phần của những người đã hy sinh. Mùa xuân năm 1975, đất nước thống nhất. Người thanh niên năm nào rời nhà khi mới mười lăm tuổi nay trở về với dáng vẻ rắn rỏi, ánh mắt trầm hơn trước. Con đường đất đỏ dẫn vào ấp Chợ Hàm Tân vẫn đó, nhưng không còn tiếng súng. Sau này, khi kể lại cho con cháu nghe về quãng đời tham gia cách mạng từ năm 1967, chú Trần Cúp chỉ cười hiền: “Ngày đó mình còn nhỏ, nhưng lòng thì không nhỏ. Yêu quê hương thì tuổi nào cũng có thể đứng lên.”
Câu chuyện của chú – người con ấp Chợ Hàm Tân, xã Hàm Giang – là minh chứng cho tinh thần quả cảm của lớp thanh niên miền quê trong thời hoa lửa. Tuổi mười lăm của chú không chỉ có giấc mơ tuổi trẻ, mà còn có lý tưởng và lòng trung thành với Tổ quốc. Thời gian trôi qua, mái tóc đã bạc, nhưng ký ức về những năm tháng 1967 vẫn còn nguyên vẹn – như ngọn lửa âm ỉ cháy trong tim người lính năm xưa.


